>>> TOP Game Mobile dự kiến ra mắt Việt Nam tháng 02/2023

Tâm sự của một game thủ nghiện game online

Tâm Sự Gamer04/12/2022

Câu chuyện dưới đây là lời cảnh tỉnh cho những ai đang nghiện game online một cách quá mức. Tôi hi vọng bạn đừng như tôi.

Sống trong một xã hội mà hầu hết mọi người vẫn coi đại học là con đường tắt dẫn đến thành công, tôi trong suốt những năm đi học đã phải làm việc rất chăm chỉ để đạt được nó, cái gọi là con đường dẫn đến thành công. Tuy nhiên, có một điều mà tôi lúc bấy giờ không thể nghĩ tới, đó là vào đại học không phải là đích đến cuối cùng mà một người cần phấn đấu. Sự cám dỗ của một xã hội mới là một trở ngại mà học sinh ở một thị trấn nhỏ ở Hà Nội phải vượt qua. Tôi trượt ngã trên giảng đường bao năm vì không quen được với những cám dỗ đó.

Trở thành một người cảnh sát tốt chính là ước mơ của tôi. Nhưng bố mẹ tôi muốn tôi thi vào khoa kinh tế của trường Đại học kinh tế và thương mại quốc tế vì những lý do mà bố mẹ tôi cho là hợp lý và phù hợp với tương lai của tôi. Lúc đó tôi chưa đủ lớn để chống lại bố mẹ và bảo vệ ước mơ của mình đến cùng. Tôi đăng ký vào trường đại học theo nguyện vọng của bố mẹ. Và không có gì ngạc nhiên khi nhận được thư nhập học với hạng ưu.

Ngày tôi lên Hà Nội nhập học, ông bà, bố mẹ, cô, chú đều động viên tôi rất nhiều, dặn tôi phải tập trung học hành, đừng chạy theo đám đông. Tôi nói có, nhưng tôi cảm thấy rằng họ đã lo lắng quá nhiều. Họ đừng quên ba năm học trường danh giá tôi đã là học sinh ngoan, tức là ba năm xa nhà lên thành phố!
Tuy nhiên, mọi thứ khác xa những gì tôi nghĩ! Hà Nội phồn hoa, sầm uất và hấp dẫn hơn thành phố nhỏ mà tôi từng gắn bó. Tôi vừa buồn cười vừa bối rối. Tôi tự nhủ rằng mình sẽ khám phá mọi khía cạnh của Hà Nội trong những năm học đại học.

Khi nói đến việc học, tôi không nghĩ rằng sự thôi thúc theo đuổi những điều không ước mơ lại có thể khiến tôi thất vọng và chán nản đến vậy. Chỉ vài tháng trước, tôi đã phải làm việc rất chăm chỉ để vào được ngôi trường mà bố mẹ đã chỉ định cho tôi. Nhưng bây giờ, nghe các thầy nói về những vấn đề kinh tế và những lý thuyết kinh doanh khô khan, tôi thấy trong đầu mình không có chút hứng thú nào để tiếp nhận chúng. Lúc đầu thì tôi nghĩ đó là chuyện bình thường. Tôi chỉ cảm thấy, năm lớp 12, tôi đã cố gắng rất nhiều, học hành chăm chỉ và mới vượt qua được kỳ thi đại học cam go. Đây là lúc tôi cần được nghỉ ngơi, thư giãn và tận hưởng niềm vui mà một học sinh xứng đáng có được. Thế là ý tưởng “học từ từ” bắt đầu hình thành trong đầu tôi.

Khi còn là học sinh cấp 3, tôi đã từng thử qua một số game online như Đột Kích, Liên Minh Huyền Thoại, v.v. Có một đứa trẻ tính tình hiếu động, luôn thích những trò chơi mạo hiểm, như những trận đánh nhau trong phim “Interpol”, tôi rất hứng thú. Nhưng vì biết lúc đó việc học là quan trọng nhất nên tôi không dám chơi bời nhiều. Bây giờ tôi đã vào đại học, đó có thể coi là một phần thành công của tôi, bố mẹ tôi cũng đã có những dự định cho công việc của tôi sau khi ra trường nên tôi không chú tâm nhiều vào việc học. Với tâm lý “thoải mái” như vậy, tôi quyết định sử dụng thời gian rảnh rỗi để tiếp tục chơi những trò chơi mà hồi phổ thông tôi không có nhiều thời gian để chơi.

Nói một cách đơn giản, không ai nên game online quá lâu hoặc quá mức.

Nói một cách đơn giản, không ai nên game online quá lâu hoặc quá mức.

Có một cửa hàng trò chơi gần nơi tôi sống. Chiều tan học, tôi ra đó chơi vài ván rồi về. Mỗi khi chơi xong tôi lại cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn, những nhiệm vụ đầy thử thách, những trận chiến hay những cuộc phiêu lưu trong game khiến tôi tưởng tượng mình là một anh hùng mạnh mẽ. Sau đó, tôi ngày càng dành nhiều thời gian hơn cho trò chơi và thế giới ảo đó đã hút tôi vào vòng xoáy của nó. Từ việc chơi lúc rảnh rỗi, đến việc chơi suốt ngày đêm, cộng với sự chán nản khi phải đến một ngôi trường không phải ước mơ của mình, càng khiến tôi có thêm lý do để bỏ học và lao vào Dota không bao giờ kết thúc.

Bố mẹ ở nhà yên tâm vì tôi chăm chỉ học hành như thời cấp 3, hàng tháng gửi tiền nhà, đi học và sinh sống. Lúc đó tôi chẳng nghĩ được gì ngoài game. Tôi nhận tiền từ bố mẹ để chơi trò chơi và mua các sản phẩm làm đẹp cho nhân vật của mình. Tôi bỏ bữa rất nhiều và chỉ ăn mà không uống, khiến tôi gầy gò và trông thiếu sức sống. Nhưng tại thời điểm đấy tôi lại không nhận ra được điều đó. Rồi chuyện gì đến cũng đến, vì nghỉ học chơi game nhiều nên hầu hết các môn đều không đủ điều kiện thi học kỳ. Mỗi lần gọi các bạn trong lớp điểm danh, tôi đều không thoát khỏi ánh mắt của cô giáo. Tôi bị trường học đình chỉ học một năm khi tiết lộ với các bạn cùng lớp và bố mẹ tôi rằng tôi chưa tốt nghiệp. Mẹ tôi đã khóc khi nhìn thấy khuôn mặt đầy thất vọng của bố tôi. Vào thời điểm đó, tôi quá sợ hãi để nhìn vào mắt bất kỳ ai và không biết phải nói gì. Tôi nghĩ hành động của mình chưa bao giờ cực đoan như thế này. Đúng! Tôi vẫn không đủ can đảm để nhớ về tôi của một năm trước.

Bố mẹ tôi đưa tôi về quê và sau đó vào một nơi trú ẩn trong trường hợp khẩn cấp. Tôi xấu hổ không dám đi đâu. Tôi thậm chí quá xấu hổ để nhìn vào mặt bất cứ ai. Chẳng ai có thể ngờ một đứa ngoan hiền như tôi lại bị đuổi học vì một lỗi nghiêm trọng như vậy. Tôi đã trở nên mệt mỏi với những người bạn đồng hành liên tục của mình trên internet, những người chơi trò chơi không ngừng nghỉ. Tôi cảm thấy rất tiếc về nó! Khi tôi cần giải tỏa khỏi hoàn cảnh căng thẳng của mình, tôi chuyển sang chơi game trên thiết bị di động. Lựa chọn của tôi rất hạn chế!

Cũng như các bạn 2k4 năm nay, mình đang chuẩn bị cho một mùa thi đại học sắp tới. Gần đây, tôi đã trở lại sau một năm bị đình chỉ học tại Học viện Cảnh sát Nhân dân để vào lại trường mà tôi đã chọn. Mặc dù tôi đã đối mặt với nhiều thử thách trong thời gian ở đó vào năm trước, nhưng tôi thề sẽ không lặp lại những sai lầm tương tự. Thử thách cá nhân của tôi nhằm dạy cho các học sinh tương lai bản chất thực sự của kỳ thi đại học này. Tôi khuyến khích bạn theo đuổi mục tiêu của mình và tránh xa thất bại. Mong lời nói của tôi mang lại thành công cho mọi người!”

Khi bạn đọc hết lá thư này, bạn sẽ nhớ lại một thời kỳ trong đời khi bạn còn trẻ. Hãy hồi tưởng về nó, gọi đó là khoảng thời gian tươi đẹp, nhưng cũng lưu ý đến lời khuyên được đưa ra dưới đây. Nói một cách đơn giản, không ai nên chơi trò chơi quá lâu hoặc quá mức. Ngược lại, thực sự thích thú khi chơi game sẽ giúp bạn không gây hại cho sức khỏe của mình và gia đình.​



Tin mới

Bố tôi… mê game lắm!

Bố tôi… mê game lắm!

Bố tôi mê game lắm, và mẹ tôi hầu như không thích bố tôi chơi game vì mỗi lần chơi game bố như bước vào thế giới riêng của mình.
Tâm Sự Gamer 25/01/2023

Game - Cầu nối cho những người anh em chí

Game - Cầu nối cho những người anh em chí

“Ê tan học đi net không?”- Một câu nói gợi lên cả một bầu trời tuổi thơ của tôi. Chắc hẳn ai cũng có một đám anh em chí cốt đánh game chung?
Tâm Sự Gamer 24/01/2023

The Sims đã từng mang đến cho tôi một ngôi nhà

The Sims đã từng mang đến cho tôi một ngôi nhà

Để sở hữu một ngôi nhà là điều xa xỉ nhưng khi đến với game The Sims việc đó không còn là trở ngại của những người mơ mộng.
Tâm Sự Gamer 22/01/2023

Phát hiện bị người yêu với 'bạn thân' cắm sừng qua game

Phát hiện bị người yêu với 'bạn thân' cắm sừng qua game

Cứ ngỡ bản thân đã có một tình yêu đẹp. Nhưng ngược lại với điều đó, tôi đã phát hiện mình bị người yêu cắm sừng qua game.
Tâm Sự Gamer 22/01/2023

Game hay em? Anh chọn đi?

Game hay em? Anh chọn đi?

“Game và em? Anh chọn đi!” là một câu hỏi quen thuộc đối với các game thủ đang yêu. Phải chăng cô nàng muốn chúng ta bỏ game?
Tâm Sự Gamer 02/01/2023

Có nên tẩy chay những người chơi dở game?

Có nên tẩy chay những người chơi dở game?

Chơi dở game là vấn đề của nhiều game thủ. Ai cũng thích chơi game, nhưng không phải ai cũng có khiếu để chơi game.
Tâm Sự Gamer 31/12/2022
loading
Đang tải dữ liệu
Xem thêm
Trang Tin Tức Game mới nhất, UY TÍN và TRUNG LẬP tại Game4V. Tổng hợp tin Game Online, Offline, eSports, PC-Console, game mobile được cập nhật NHANH CHÓNG.