close

>>> Nhất Mộng Giang Hồ chính thức OPEN BETA hôm nay 11/10/2021

Ngày mai, sắc màu của thế giới sẽ đổi thay

Iroduku: The World in Colors (Irozuku Sekai no Ashita kara) là một anime nguyên tác được thực hiện bởi studio P.A. Works, dưới sự chỉ đạo của đạo diễn nổi tiếng Shinohara Toshiya, được phát sóng lần đầu tiên vào tháng 10/2018.

P.A. Works là một trong những hãng phim được biết đến với việc tạo ra những bộ anime tuyệt đẹp và có sức nặng lên trái tim khán giả. Thành tích của P.A. Works khá khả quan, vì vậy tôi đã xem Iroduku với nhiều kỳ vọng, mong đợi một câu chuyện chân thành, đầy cảm xúc. Trong khi bộ phim chắc chắn không thiếu cảm xúc, nó cũng tạo ra một số lựa chọn thú vị mà tôi không ngờ tới. Bộ phim, chỉ vỏn vẹn 13 tập, là một câu chuyện tinh tế, ấm áp về việc vượt qua trầm cảm và nỗi sợ cô lập nhờ tình bạn và sự sẻ chia.

Cốt truyện

Mặc dù tiền đề của Iroduku: The World in Colors nghe có vẻ giống như một cuộc phiêu lưu kì ảo bao gồm yếu tố du hành thời gian và phép thuật, nhưng nó lại tập trung nhiều hơn vào sự phát triển của nhân vật chính Hitomi Tsukishiro.

Hitomi Tsukishiro là con gái duy nhất của một gia đình phù thủy quyền lực, nhưng cô luôn che giấu một bí mật rằng mình ghét phép thuật. Trong suốt thời thơ ấu, Hitomi mất đi cảm giác về màu sắc, trở nên xa cách, quẫn trí và trầm cảm. Bà của cô, Kohaku, không muốn thấy Hitomi một mình đau khổ, đã gửi cô trở lại quá khứ 60 năm trước để gặp lại bản thân 17 tuổi của bà, để Hitomi chiến đấu với nỗi sợ sâu trong tim.

Đây là một anime hiếm hoi nơi du hành thời gian dường như không có ảnh hưởng đến phần lớn cốt truyện. Lần duy nhất nó thực sự tạo ra tác động là ở phần đầu và phần cuối của anime; trong những trường hợp đó, nó làm tăng thêm sức nặng cho cốt truyện hơn là ném một giải pháp không cần thiết vào những khó khăn của một câu chuyện dành cho tuổi mới lớn.

Phép thuật tác động vào thời gian hóa ra rất mạnh mẽ, nhưng nó chỉ có thể tồn tại một khoảng nhất định, hiếm khi tồn tại lâu trong hầu hết các câu chuyện du hành thời gian. Vì vậy, giống như cách P.A. Works đã làm với Maquia: When the Promised Flower Blooms, sử dụng sự bất tử để thiết lập cảm giác sợ hãi tiềm ẩn, Iroduku sử dụng du hành thời gian để khiến người xem sợ hãi rằng thời gian của Hitomi trong quá khứ là có hạn. Theo nhiều cách, việc tận dụng tối đa thời gian có hạn là một mô típ cốt lõi của nhiều anime. Hitomi luôn phải vật lộn trong suy nghĩ để tự hỏi mình nên làm gì ở đó và bản thân sẽ quay trở lại tương lai như thế nào.

Ngược lại, phép thuật được sử dụng một cách phóng khoáng như tạo động lực cho Hitomi và như một phương tiện để thúc đẩy cốt truyện tiến lên. Thông qua những tương tác của cô với người bà hiện đang ở tuổi 17, Kohaku và những người bạn của cô trong câu lạc bộ “Nhiếp ảnh và Nghệ thuật Phép thuật”, Hitomi dần cởi mở hơn với những người xung quanh, tự tin hơn trong việc sử dụng phép thuật, dần vượt qua cảm giác chán nản, thiếu tự tin và cảm giác tội lỗi về quá khứ. Không cần phải nói, tôi khá ngạc nhiên khi một bộ anime với các khái niệm như du hành thời gian và phép thuật hóa ra lại là một câu chuyện rất riêng về sự giải thoát và trưởng thành của nhân vật.

Phép thuật mang một ý nghĩa kép ở Iroduku: The World in Colors. Tất nhiên, có phép thuật “this” và phép thuật “that”, nhưng ở Iroduku, phép thuật ẩn dụ cho cảm hứng. Cho dù nguồn cảm hứng đó đến từ các mối quan hệ cá nhân mà Hitomi đã tạo dựng nên với câu lạc bộ, một khung cảnh đẹp như tranh vẽ, hay thậm chí chỉ là tình yêu đơn thuần, cảm hứng có thể truyền vào mọi thứ.

Tuy nhiên, không điều gì ở trên nói rằng câu chuyện là hoàn hảo, bởi vì nó không phải vậy. Nhìn bề ngoài là một anime thực tế về cuộc sống của các nhân vật, nhịp độ chậm của nó sẽ thách thức sự kiên nhẫn của người xem. Một số tình tiết của các tập phim sẽ kết hợp thêm chút lãng mạn, điều mà nếu bạn đã xem nhiều anime thể loại đời thường có thể cảm thấy ngay lập tức. Tuy nhiên, đừng lo! Không có cái nào trong số đó sẽ phá vỡ trải nghiệm của bạn vì câu chuyện thực sự là về Hitomi và sự trưởng thành của cô ấy. Trưởng thành thì phải có thời gian!

Iroduku: The World in Colors với Tsukishiro Hitomi ở trung tâm là một anime hướng về nội tâm nhân vật, về những gì con người có thể vượt qua thông qua tình bạn và niềm đam mê. Đó là một câu chuyện cảm động mà tôi nghĩ rằng nhiều người có thể dễ dàng liên hệ với bản thân mình. Không chỉ do yếu tố hoài cổ của nó (thông qua phép thuật), mà đơn giản là tất cả chúng ta ai cũng đã từng có những khoảnh khắc đánh mất niềm vui và rồi được “kéo” trở lại bởi bạn bè hoặc gia đình.

Nhân Vật

Hitomi Tsukishiro

Kohaku Tsukishiro

Yuito Aoi

Shou Yamabuki

Kurumi Kawai

Asagi Kazeno

Chigusa Fukasawa

Một cô gái mắc hội chứng mù màu xuất thân từ một gia đình phù thủy. Mặc dù bản thân là một phù thủy, cô ấy ghét ma thuật. Khi lớn hơn, cô ấy mất cảm giác về màu sắc cũng như “những người xung quanh”. Cô được bà nội Kohaku đưa về quá khứ 60 năm để lấy lại tinh thần. Ở đó, cô gặp một Kohaku trẻ hơn và kết bạn mới. Cô nảy sinh tình cảm với Yuito và nhận ra ý nghĩa của tình yêu.

Trong một câu chuyện dành cho lứa tuổi mới lớn, điều quan trọng là phải có một dàn nhân vật mạnh mẽ, độc đáo. Nếu không, sẽ không có ai mà người đọc hoặc người xem có thể đồng cảm. Rất may, Iroduku không chỉ đáp ứng được kỳ vọng ở phần này, mà ở một số nơi nó còn thể hiện xuất sắc.

Hãy bắt đầu với nhân vật chính Hitomi của chúng ta. Trong khi cốt truyện của Hitomi rất thú vị (trong các tập sau hơi bi thảm), cô bắt đầu như một nhân vật hơi “nhàm”. Quá trình phát triển của Hitomi diễn ra tốt đẹp và các vấn đề của cô ấy được trình bày một cách hấp dẫn về mặt hình ảnh, nhưng thật khó để nhìn qua sự thật rằng Hitomi là một “cô gái buồn bã cần được chữa trị bằng yêu thương”. Hitomi bắt đầu anime với tư cách là một cô gái tự tách mình khỏi xã hội và đôi khi là lẩn trốn nó. Tuy nhiên, sự trưởng thành của cô xuyên suốt 13 tập phim đã bù đắp cho khởi đầu mờ nhạt có phần bi đát.

Một nhân vật nổi bật khác là Yuito Aoi, một nam sinh đam mê hội họa và là bạn cùng lớp tại quá khứ 60 mà Hitomi đang ở. Vị trí của Yuito khá thú vị trong câu chuyện, vì Hitomi chỉ có thể nhìn thấy màu sắc ở các bức vẽ của Yuito trong cái thế giới không màu mà cô từ lâu đã tự thiết lập. Ngay từ đầu, cả hai đã chia sẻ một loại liên kết vô hình. Hóa ra, Yuito không bị mù màu nhưng lại thấy mình thiếu động lực để vẽ. Anh thường đấu tranh với sự thiếu tự tin và trầm cảm (giống như Hitomi). Việc Hitomi tìm thấy giá trị và vẻ đẹp trong các bức vẽ của Yuito giúp hai người dần thiết lập mối quan hệ sâu sắc hơn.

Yuito nói chung là một người ít nói, tuy nhiên, quanh những người bạn, anh thẳng thắn và tốt bụng hơn. Yuito không tự tin lắm vào khả năng vẽ của mình nhưng là một người làm việc siêng năng và dễ dàng tiếp thu các ý kiến ​​đóng góp. Anh không thành thật với bản thân về cảm xúc của mình. Điều này đặc biệt rõ ràng trong việc anh từ chối tình cảm của chính mình với Hitomi Tsukishiro. Là một người bạn đáng tin cậy, mặc dù Yuito thấy một số người trong CLB khá phiền phức.

Điều đó nghe có vẻ giống như câu chuyện đang đi vào “vùng lãng mạn”. Chúng ta có một chuỗi cảm xúc chạy từ Asagi qua Shou qua Hitomi và kết thúc ở Yuito, nhưng nó không bao giờ xuất hiện quá nhiều. Trên thực tế, những góc quay lãng mạn hơi bị lép vế; mặc dù chắc chắn có tình cảm giữa Yuito và Hitomi, hay tình đơn phương của Asagi cũng như những cảm xúc bối rối của Shou đối với Hitomi khi biết cô bạn anh vừa tỏ tình lại đến từ tương lai xa xôi 60 năm sau. Mối quan hệ của họ được xây dựng nhiều hơn dựa trên việc tìm kiếm nguồn cảm hứng cho nhau. Đối với cốt truyện tổng thể của Iroduku: The World in Colors, điều đó có hiệu quả và thuyết phục hơn là tập trung vào yếu tố lãng mạn. Một lần nữa, sự lãng mạn của cặp đôi chính xuất hiện trong các tập cuối khá cảm động, buồn vui lẫn lộn. Nhưng có lẽ không phải mọi mối tình lãng mạn đều cần chứng minh bằng việc ở bên nhau!

Bà nội của Hitomi, Kohaku cũng có một sự hiện diện rất ảnh hưởng trong dàn nhân vật và dễ dàng trở thành nhân vật yêu thích của nhiều khán giả. Một cô gái năng động, có tinh thần tự do, không chỉ kết nối bạn bè với Hitomi mà còn chứng tỏ mình là người nghiêm túc, thông minh và luôn ủng hộ khi tình huống bắt buộc. Kohaku luôn ở bên cạnh Yuito hoặc Hitomi khi cả hai cần lời khuyên và kỹ năng về phép thuật của cô đã giúp Hitomi vượt qua nỗi sợ hãi của mình. Mỗi lần cô ấy xuất hiện trên màn ảnh, không khí phim lập tức vui tươi hơn hẳn.

Kohaku
Chigusa và Kurumi

Dàn nhân vật phụ Iroduku: The World in Colors không được phát triển chăm chút nếu so với bộ ba chính nhưng cũng không hề lép vế. Chigusa và Kurumi thường chọc ghẹo nhau theo kiểu “anh phi công trẻ tập tành lái máy bay” và điều đó đem lại sự hài hước cần thiết. Shou là anh chàng đại diện cho lý trí và khả năng lãnh đạo nhóm. Asagi là cô gái trầm tính, ít nói, hình mẫu “em gái” điển hình. Trong số các diễn viên phụ, tôi chắc chắn thích Asagi nhất, vì sự phát triển của cô ấy và tình bạn mới chớm nở với Hitomi đã mang đến một số khoảnh khắc khá ấm lòng. Tôi chỉ ước rằng các nhân vật phụ khác cũng được đầu tư phát triển và có thêm chiều sâu như Asagi.

Hình ảnh

Về mặt nghệ thuật, nếu tôi có thể mô tả Iroduku bằng từ ngữ, đó sẽ là: “Rực rỡ”. P.A. Works là một studio nổi tiếng với phong cách nghệ thuật có chất riêng, CGI được tích hợp tốt và màu sắc tươi sáng, tất cả đều được hiển thị một cách quyến rũ ở đây. Ngay cả khi câu chuyện có thể không đủ để thuyết phục mọi người, anime vẫn dễ dàng đáng xem chỉ riêng phần hình ảnh. Cho dù đó là pháo hoa đầy màu sắc, một đoàn tàu ma thuật được vẽ trên bầu trời, một con cá vàng đang bơi giữa không trung hay những bức tranh theo phong cách sách truyện được làm sống động, tất cả là một bữa tiệc sắc màu.

Cách sử dụng gam màu sắc sáng, lung linh, tương phản với góc nhìn đơn sắc của Hitomi về thế giới. Chi tiết này truyền tải một cách hiệu quả cảm giác bị cô lập của cô ấy, khiến khoảnh khắc cô nhìn thấy lại màu sắc có ý nghĩa.

Ngoài ra, các trình tự sử dụng hỗn hợp màu sắc rực rỡ và tông màu tối sẽ bổ sung cho câu chuyện trong quá khứ mỗi nhân vật. Có một cảnh trong một tập phim mà Yuito chìm hoàn toàn vào bóng tối, đang đuổi theo con cá vàng, tượng trưng cho cuộc đấu tranh của cả hai để tìm cảm hứng tiếp tục vẽ. Đó là cách sử dụng nghệ thuật để truyền tải ý đồ của đạo diễn mà tôi mong muốn được sử dụng thường xuyên hơn trong anime nói riêng và hoạt hình nói chung. Hoạt hình không chỉ là nghệ thuật; nó là một công cụ kể chuyện.

Nếu phải chỉ ra điểm tôi không hài lòng về bộ anime, đó sẽ là các thiết kế nhân vật. Thiết kế của Iroduku: The World in Colors mắc phải cái mà tôi gọi là “hội chứng khuôn mặt giống nhau”. Có lẽ đây là một lựa chọn nghệ thuật của P.A. Works. Chưa kể họ sử dụng thiết kế nhân vật không có mũi khi nhìn từ một số góc độ nhất định. Đó là điểm tôi không thích trong khâu lựa chọn thiết kế. Nhìn chung mọi thứ khác đều tốt. Nhưng bất chấp điều đó, tôi tin chắc rằng anime này, cùng với các anime như Violet Evergarden của Kyoto Animation, là những ví dụ điển hình về thành quả làm việc ngày đêm của các nhà làm phim trong ngành hoạt hình.

Âm nhạc

Một anime hay không chỉ cần có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật và hoạt cảnh hay mà còn phải có âm nhạc hay. Iroduku: The World in Colors làm quá tốt với phần nhạc phim của nó. Nếu tôi phải chọn một bản nhạc yêu thích, đó chắc chắn là bài mở đầu, “17-Sai” do Haruka to Miyuki thể hiện. Tiết tấu lạc quan nhưng ca từ đượm phiền muộn của nó là một thiết lập hoàn hảo cho hành trình tìm lại màu sắc của Hitomi. Bài kết, “Mimei no Kimi to Hakumei no Maho” tương phản hiệu quả với giai điệu lạc quan của “17-Sai”, đó là một bản ballad chậm rãi, u sầu. Sự cô đơn của Hitomi và những suy tư của cô đều xuất hiện trong bài hát này.

“17-Sai” –  Haruka to Miyuki và “Mimei no Kimi to Hakumei no Maho” – Yanagi Nagi

Ngoài hai bài mở đầu và kết, nhạc phim sử dụng tự do các đoạn piano chậm và violin, mang lại giai điệu nhẹ nhàng, u buồn cho phần lớn anime. Vì đây là một câu chuyện có ý nghĩa giằng xé trái tim. Thẩm mỹ luôn là một trong những yếu tố làm nên tên tuổi của P.A. Works và tôi rất vui vì âm nhạc đã phát ra nỗi lòng của nhân vật.

Kết

Iroduku: The World In Colors là một câu chuyện không chỉ hay mà còn đẹp mắt về việc tìm kiếm hạnh phúc, tầm quan trọng của việc yêu bản thân và tự tin vào khả năng của chính mình. Việc sử dụng chứng mù màu của Hitomi truyền tải một cách hiệu quả cảm giác bị cô lập với thế giới đồng thời cũng cho thấy thế giới quanh ta có thể tươi đẹp như thế nào nếu ta mở lòng đón nhận nó. Quan trọng nhất, bộ anime dạy chúng ta một bài học sâu sắc về tình bạn; rằng đôi khi cách chữa bệnh trầm cảm tốt nhất là có cho mình một nhóm bạn tốt.

Mặc dù Iroduku không quá mãnh liệt, nhưng nó chắc chắn sẽ làm rung động trái tim bất cứ ai. Việc sử dụng du hành thời gian và phép thuật không bao giờ cảm thấy thừa thải hoặc gây khó chịu. Các tập cuối sẽ khiến bạn rơm rớm nước mắt khi nhận ra những gì Iroduku đang truyền tải thông qua bầu trời đầy sắc màu.

Content: Sang
Design: Sang

Nội dung
Nhẹ nhàng, lãng mạn,... 70%
Nhân vật
Gần gũi, tâm lí,... 70%
Hình ảnh
Đẹp, mơ mộng,... 90%
Âm nhạc
OP và ED hay, nhạc nền ổn,... 80%

Iroduku:

The World in Colors

Ngày mai, sắc màu của thế giới sẽ đổi thay

Iroduku: The World in Colors (Irozuku Sekai no Ashita kara) là một anime nguyên tác được thực hiện bởi studio P.A. Works, dưới sự chỉ đạo của đạo diễn nổi tiếng Shinohara Toshiya, được phát sóng lần đầu tiên vào tháng 10/2018.

P.A. Works là một trong những hãng phim được biết đến với việc tạo ra những bộ anime tuyệt đẹp và có sức nặng lên trái tim khán giả. Thành tích của P.A. Works khá khả quan, vì vậy tôi đã xem Iroduku với nhiều kỳ vọng, mong đợi một câu chuyện chân thành, đầy cảm xúc. Trong khi bộ phim chắc chắn không thiếu cảm xúc, nó cũng tạo ra một số lựa chọn thú vị mà tôi không ngờ tới. Bộ phim, chỉ vỏn vẹn 13 tập, là một câu chuyện tinh tế, ấm áp về việc vượt qua trầm cảm và nỗi sợ cô lập nhờ tình bạn và sự sẻ chia.

Cốt truyện

Mặc dù tiền đề của Iroduku: The World in Colors nghe có vẻ giống như một cuộc phiêu lưu kì ảo bao gồm yếu tố du hành thời gian và phép thuật, nhưng nó lại tập trung nhiều hơn vào sự phát triển của nhân vật chính Hitomi Tsukishiro.

Hitomi Tsukishiro là con gái duy nhất của một gia đình phù thủy quyền lực, nhưng cô luôn che giấu một bí mật rằng mình ghét phép thuật. Trong suốt thời thơ ấu, Hitomi mất đi cảm giác về màu sắc, trở nên xa cách, quẫn trí và trầm cảm. Bà của cô, Kohaku, không muốn thấy Hitomi một mình đau khổ, đã gửi cô trở lại quá khứ 60 năm trước để gặp lại bản thân 17 tuổi của bà, để Hitomi chiến đấu với nỗi sợ sâu trong tim.

Đây là một anime hiếm hoi nơi du hành thời gian dường như không có ảnh hưởng đến phần lớn cốt truyện. Lần duy nhất nó thực sự tạo ra tác động là ở phần đầu và phần cuối của anime; trong những trường hợp đó, nó làm tăng thêm sức nặng cho cốt truyện hơn là ném một giải pháp không cần thiết vào những khó khăn của một câu chuyện dành cho tuổi mới lớn.

Phép thuật tác động vào thời gian hóa ra rất mạnh mẽ, nhưng nó chỉ có thể tồn tại một khoảng nhất định, hiếm khi tồn tại lâu trong hầu hết các câu chuyện du hành thời gian. Vì vậy, giống như cách P.A. Works đã làm với Maquia: When the Promised Flower Blooms, sử dụng sự bất tử để thiết lập cảm giác sợ hãi tiềm ẩn, Iroduku sử dụng du hành thời gian để khiến người xem sợ hãi rằng thời gian của Hitomi trong quá khứ là có hạn. Theo nhiều cách, việc tận dụng tối đa thời gian có hạn là một mô típ cốt lõi của nhiều anime. Hitomi luôn phải vật lộn trong suy nghĩ để tự hỏi mình nên làm gì ở đó và bản thân sẽ quay trở lại tương lai như thế nào.

Ngược lại, phép thuật được sử dụng một cách phóng khoáng như tạo động lực cho Hitomi và như một phương tiện để thúc đẩy cốt truyện tiến lên. Thông qua những tương tác của cô với người bà hiện đang ở tuổi 17, Kohaku và những người bạn của cô trong câu lạc bộ “Nhiếp ảnh và Nghệ thuật Phép thuật”, Hitomi dần cởi mở hơn với những người xung quanh, tự tin hơn trong việc sử dụng phép thuật, dần vượt qua cảm giác chán nản, thiếu tự tin và cảm giác tội lỗi về quá khứ. Không cần phải nói, tôi khá ngạc nhiên khi một bộ anime với các khái niệm như du hành thời gian và phép thuật hóa ra lại là một câu chuyện rất riêng về sự giải thoát và trưởng thành của nhân vật.

Phép thuật mang một ý nghĩa kép ở Iroduku: The World in Colors. Tất nhiên, có phép thuật “this” và phép thuật “that”, nhưng ở Iroduku, phép thuật ẩn dụ cho cảm hứng. Cho dù nguồn cảm hứng đó đến từ các mối quan hệ cá nhân mà Hitomi đã tạo dựng nên với câu lạc bộ, một khung cảnh đẹp như tranh vẽ, hay thậm chí chỉ là tình yêu đơn thuần, cảm hứng có thể truyền vào mọi thứ.

Tuy nhiên, không điều gì ở trên nói rằng câu chuyện là hoàn hảo, bởi vì nó không phải vậy. Nhìn bề ngoài là một anime thực tế về cuộc sống của các nhân vật, nhịp độ chậm của nó sẽ thách thức sự kiên nhẫn của người xem. Một số tình tiết của các tập phim sẽ kết hợp thêm chút lãng mạn, điều mà nếu bạn đã xem nhiều anime thể loại đời thường có thể cảm thấy ngay lập tức. Tuy nhiên, đừng lo! Không có cái nào trong số đó sẽ phá vỡ trải nghiệm của bạn vì câu chuyện thực sự là về Hitomi và sự trưởng thành của cô ấy. Trưởng thành thì phải có thời gian!

Iroduku: The World in Colors với Tsukishiro Hitomi ở trung tâm là một anime hướng về nội tâm nhân vật, về những gì con người có thể vượt qua thông qua tình bạn và niềm đam mê. Đó là một câu chuyện cảm động mà tôi nghĩ rằng nhiều người có thể dễ dàng liên hệ với bản thân mình. Không chỉ do yếu tố hoài cổ của nó (thông qua phép thuật), mà đơn giản là tất cả chúng ta ai cũng đã từng có những khoảnh khắc đánh mất niềm vui và rồi được “kéo” trở lại bởi bạn bè hoặc gia đình.

Nhân Vật

Một cô gái mắc hội chứng mù màu xuất thân từ một gia đình phù thủy. Mặc dù bản thân là một phù thủy, cô ấy ghét ma thuật. Khi lớn hơn, cô ấy mất cảm giác về màu sắc cũng như “những người xung quanh”. Cô được bà nội Kohaku đưa về quá khứ 60 năm để lấy lại tinh thần. Ở đó, cô gặp một Kohaku trẻ hơn và kết bạn mới. Cô nảy sinh tình cảm với Yuito và nhận ra ý nghĩa của tình yêu.

Trong một câu chuyện dành cho lứa tuổi mới lớn, điều quan trọng là phải có một dàn nhân vật mạnh mẽ, độc đáo. Nếu không, sẽ không có ai mà người đọc hoặc người xem có thể đồng cảm. Rất may, Iroduku không chỉ đáp ứng được kỳ vọng ở phần này, mà ở một số nơi nó còn thể hiện xuất sắc.

Hãy bắt đầu với nhân vật chính Hitomi của chúng ta. Trong khi cốt truyện của Hitomi rất thú vị (trong các tập sau hơi bi thảm), cô bắt đầu như một nhân vật hơi “nhàm”. Quá trình phát triển của Hitomi diễn ra tốt đẹp và các vấn đề của cô ấy được trình bày một cách hấp dẫn về mặt hình ảnh, nhưng thật khó để nhìn qua sự thật rằng Hitomi là một “cô gái buồn bã cần được chữa trị bằng yêu thương”. Hitomi bắt đầu anime với tư cách là một cô gái tự tách mình khỏi xã hội và đôi khi là lẩn trốn nó. Tuy nhiên, sự trưởng thành của cô xuyên suốt 13 tập phim đã bù đắp cho khởi đầu mờ nhạt có phần bi đát.

Yuito nói chung là một người ít nói, tuy nhiên, quanh những người bạn, anh thẳng thắn và tốt bụng hơn. Yuito không tự tin lắm vào khả năng vẽ của mình nhưng là một người làm việc siêng năng và dễ dàng tiếp thu các ý kiến ​​đóng góp. Anh không thành thật với bản thân về cảm xúc của mình. Điều này đặc biệt rõ ràng trong việc anh từ chối tình cảm của chính mình với Hitomi Tsukishiro. Là một người bạn đáng tin cậy, mặc dù Yuito thấy một số người trong CLB khá phiền phức.

Một nhân vật nổi bật khác là Yuito Aoi, một nam sinh đam mê hội họa và là bạn cùng lớp tại quá khứ 60 mà Hitomi đang ở. Vị trí của Yuito khá thú vị trong câu chuyện, vì Hitomi chỉ có thể nhìn thấy màu sắc ở các bức vẽ của Yuito trong cái thế giới không màu mà cô từ lâu đã tự thiết lập. Ngay từ đầu, cả hai đã chia sẻ một loại liên kết vô hình. Hóa ra, Yuito không bị mù màu nhưng lại thấy mình thiếu động lực để vẽ. Anh thường đấu tranh với sự thiếu tự tin và trầm cảm (giống như Hitomi). Việc Hitomi tìm thấy giá trị và vẻ đẹp trong các bức vẽ của Yuito giúp hai người dần thiết lập mối quan hệ sâu sắc hơn.

Điều đó nghe có vẻ giống như câu chuyện đang đi vào “vùng lãng mạn”. Chúng ta có một chuỗi cảm xúc chạy từ Asagi qua Shou qua Hitomi và kết thúc ở Yuito, nhưng nó không bao giờ xuất hiện quá nhiều. Trên thực tế, những góc quay lãng mạn hơi bị lép vế; mặc dù chắc chắn có tình cảm giữa Yuito và Hitomi, hay tình đơn phương của Asagi cũng như những cảm xúc bối rối của Shou đối với Hitomi khi biết cô bạn anh vừa tỏ tình lại đến từ tương lai xa xôi 60 năm sau. Mối quan hệ của họ được xây dựng nhiều hơn dựa trên việc tìm kiếm nguồn cảm hứng cho nhau. Đối với cốt truyện tổng thể của Iroduku: The World in Colors, điều đó có hiệu quả và thuyết phục hơn là tập trung vào yếu tố lãng mạn. Một lần nữa, sự lãng mạn của cặp đôi chính xuất hiện trong các tập cuối khá cảm động, buồn vui lẫn lộn. Nhưng có lẽ không phải mọi mối tình lãng mạn đều cần chứng minh bằng việc ở bên nhau!

Kohaku

Bà nội của Hitomi, Kohaku cũng có một sự hiện diện rất ảnh hưởng trong dàn nhân vật và dễ dàng trở thành nhân vật yêu thích của nhiều khán giả. Một cô gái năng động, có tinh thần tự do, không chỉ kết nối bạn bè với Hitomi mà còn chứng tỏ mình là người nghiêm túc, thông minh và luôn ủng hộ khi tình huống bắt buộc. Kohaku luôn ở bên cạnh Yuito hoặc Hitomi khi cả hai cần lời khuyên và kỹ năng về phép thuật của cô đã giúp Hitomi vượt qua nỗi sợ hãi của mình. Mỗi lần cô ấy xuất hiện trên màn ảnh, không khí phim lập tức vui tươi hơn hẳn.

Chigusa và Kurumi

Dàn nhân vật phụ Iroduku: The World in Colors không được phát triển chăm chút nếu so với bộ ba chính nhưng cũng không hề lép vế. Chigusa và Kurumi thường chọc ghẹo nhau theo kiểu “anh phi công trẻ tập tành lái máy bay” và điều đó đem lại sự hài hước cần thiết. Shou là anh chàng đại diện cho lý trí và khả năng lãnh đạo nhóm. Asagi là cô gái trầm tính, ít nói, hình mẫu “em gái” điển hình. Trong số các diễn viên phụ, tôi chắc chắn thích Asagi nhất, vì sự phát triển của cô ấy và tình bạn mới chớm nở với Hitomi đã mang đến một số khoảnh khắc khá ấm lòng. Tôi chỉ ước rằng các nhân vật phụ khác cũng được đầu tư phát triển và có thêm chiều sâu như Asagi.

Hình ảnh

Về mặt nghệ thuật, nếu tôi có thể mô tả Iroduku bằng từ ngữ, đó sẽ là: “Rực rỡ”. P.A. Works là một studio nổi tiếng với phong cách nghệ thuật có chất riêng, CGI được tích hợp tốt và màu sắc tươi sáng, tất cả đều được hiển thị một cách quyến rũ ở đây. Ngay cả khi câu chuyện có thể không đủ để thuyết phục mọi người, anime vẫn dễ dàng đáng xem chỉ riêng phần hình ảnh. Cho dù đó là pháo hoa đầy màu sắc, một đoàn tàu ma thuật được vẽ trên bầu trời, một con cá vàng đang bơi giữa không trung hay những bức tranh theo phong cách sách truyện được làm sống động, tất cả là một bữa tiệc sắc màu.

Cách sử dụng gam màu sắc sáng, lung linh, tương phản với góc nhìn đơn sắc của Hitomi về thế giới. Chi tiết này truyền tải một cách hiệu quả cảm giác bị cô lập của cô ấy, khiến khoảnh khắc cô nhìn thấy lại màu sắc có ý nghĩa.

Ngoài ra, các trình tự sử dụng hỗn hợp màu sắc rực rỡ và tông màu tối sẽ bổ sung cho câu chuyện trong quá khứ mỗi nhân vật. Có một cảnh trong một tập phim mà Yuito chìm hoàn toàn vào bóng tối, đang đuổi theo con cá vàng, tượng trưng cho cuộc đấu tranh của cả hai để tìm cảm hứng tiếp tục vẽ. Đó là cách sử dụng nghệ thuật để truyền tải ý đồ của đạo diễn mà tôi mong muốn được sử dụng thường xuyên hơn trong anime nói riêng và hoạt hình nói chung. Hoạt hình không chỉ là nghệ thuật; nó là một công cụ kể chuyện.

Nếu phải chỉ ra điểm tôi không hài lòng về bộ anime, đó sẽ là các thiết kế nhân vật. Thiết kế của Iroduku: The World in Colors mắc phải cái mà tôi gọi là “hội chứng khuôn mặt giống nhau”. Có lẽ đây là một lựa chọn nghệ thuật của P.A. Works. Chưa kể họ sử dụng thiết kế nhân vật không có mũi khi nhìn từ một số góc độ nhất định. Đó là điểm tôi không thích trong khâu lựa chọn thiết kế. Nhìn chung mọi thứ khác đều tốt. Nhưng bất chấp điều đó, tôi tin chắc rằng anime này, cùng với các anime như Violet Evergarden của Kyoto Animation, là những ví dụ điển hình về thành quả làm việc ngày đêm của các nhà làm phim trong ngành hoạt hình.

Âm nhạc

Một anime hay không chỉ cần có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật và hoạt cảnh hay mà còn phải có âm nhạc hay. Iroduku: The World in Colors làm quá tốt với phần nhạc phim của nó. Nếu tôi phải chọn một bản nhạc yêu thích, đó chắc chắn là bài mở đầu, “17-Sai” do Haruka to Miyuki thể hiện. Tiết tấu lạc quan nhưng ca từ đượm phiền muộn của nó là một thiết lập hoàn hảo cho hành trình tìm lại màu sắc của Hitomi. Bài kết, “Mimei no Kimi to Hakumei no Maho” tương phản hiệu quả với giai điệu lạc quan của “17-Sai”, đó là một bản ballad chậm rãi, u sầu. Sự cô đơn của Hitomi và những suy tư của cô đều xuất hiện trong bài hát này.

“17-Sai” –  Haruka to Miyuki

“Mimei no Kimi to Hakumei no Maho” – Yanagi Nagi

Ngoài hai bài mở đầu và kết, nhạc phim sử dụng tự do các đoạn piano chậm và violin, mang lại giai điệu nhẹ nhàng, u buồn cho phần lớn anime. Vì đây là một câu chuyện có ý nghĩa giằng xé trái tim. Thẩm mỹ luôn là một trong những yếu tố làm nên tên tuổi của P.A. Works và tôi rất vui vì âm nhạc đã phát ra nỗi lòng của nhân vật.

Kết

Iroduku: The World In Colors là một câu chuyện không chỉ hay mà còn đẹp mắt về việc tìm kiếm hạnh phúc, tầm quan trọng của việc yêu bản thân và tự tin vào khả năng của chính mình. Việc sử dụng chứng mù màu của Hitomi truyền tải một cách hiệu quả cảm giác bị cô lập với thế giới đồng thời cũng cho thấy thế giới quanh ta có thể tươi đẹp như thế nào nếu ta mở lòng đón nhận nó. Quan trọng nhất, bộ anime dạy chúng ta một bài học sâu sắc về tình bạn; rằng đôi khi cách chữa bệnh trầm cảm tốt nhất là có cho mình một nhóm bạn tốt.

Mặc dù Iroduku không quá mãnh liệt, nhưng nó chắc chắn sẽ làm rung động trái tim bất cứ ai. Việc sử dụng du hành thời gian và phép thuật không bao giờ cảm thấy thừa thải hoặc gây khó chịu. Các tập cuối sẽ khiến bạn rơm rớm nước mắt khi nhận ra những gì Iroduku đang truyền tải thông qua bầu trời đầy sắc màu.

Content: Sang
Design: Sang

Nội dung
Nhẹ nhàng, lãng mạn,... 70%
Nhân vật
Gần gũi, tâm lí,... 70%
Hình ảnh
Đẹp, mơ mộng,... 90%
Âm nhạc
OP và ED hay, nhạc nền ổn,... 80%