Game4V
>>
Thư Giãn
>>
Đừng chờ anh nữa, anh không bỏ Game vì em đâu! (kỳ 1)

Đừng chờ anh nữa, anh không bỏ Game vì em đâu! (kỳ 1)

 | 07/02/2014 11:11

 Dành gửi những người vì Game mà từng một lần vứt bỏ hạnh phúc mình đáng lẽ sẽ có..

Dành gửi những người vì Game mà từng một lần vứt bỏ hạnh phúc mình đáng lẽ sẽ có..

– Anh..

– Cái gì nữa?.. – Nghe giọng nói rụt rè từ sau lưng, theo phản xạ mà tôi đáp trả luôn, mặt vẫn cắm vào cái màn hình máy tính trong khi không cần biết rằng ai phía sau đang gọi mình. Bởi lẽ hơn 3 tháng nay, tui đã quá quen thuộc với cái giọng điệu của con bé đáng ghét này..

– Anh ăn uống gì chưa vậy?.. Bác bảo em đi tìm xem anh ở đâu, rồi kêu anh về nhà ăn cơm, chuẩn bị ôn bài buổi chiều nay..

– Mày khùng hả? có thấy tao đang bận không?.. – Tui quay đầu lại lừ mắt lườm nó, miệng gằn giọng.

– Nhưng anh đi chơi từ sáng tới giờ rồi, buổi học ban sáng em đã cố xin Bác cho anh được nghỉ, giờ thì chiều rồi, em còn phải kèm anh môn Toán nữa. Anh.. đi về đi.. – Nó cắn môi nài nỉ..

– Chờ tao một chút, làm nốt trận này xong tao về.. – Không mong muốn bộ dạng hay vẻ đáng thương của con bé đáng ghét làm mình mủi lòng, tui quay lưng lại màn hình và tiếp tục ván đấu còn dở dang..

– Một chút của anh.. lâu lắm.. – Giọng con bé ngán ngẩm

– Cái ***! Lâu mày cũng phải chờ! Cứ làm như mày là ba má tao không bằng! – Đang điên tiết bởi sự thua thiệt khi trận đấu bị nó cắt ngang ban nãy, tui hắng giọng trút hết bực tức vô lý lên con nhỏ..

– Vậy.. để em về nhà thưa lại với Bác..

Nghe đến câu này, bỗng dưng xương sống dọc lưng tui như có một dòng điện lạnh chạy vụt qua. Theo phản xạ tui đứng phắt dậy, bỏ máy bỏ trận, chạy vụt ra khỏi quán Net. Vừa chạy, tui vừa gọi hắt:

– Ê! ê!.. Con nhỏ khùng!.. chờ tao theo với mày!..

Cũng chả giấu gì mấy thím, ba má tui luôn kịch liệt phản đối cái “mối tình” giữa tui và Game. Mà cái việc kịch liệt phản đối này luôn được thể hiện bằng những trận đòn thừa sống thiếu chết của ba ti. Việc trốn chui trốn lủi hàng ngày ra để quán Nét lão Trung lấy khoảng thời gian vài tiếng ít ỏi để cày Game, đối với một thằng mê LoL như tui đây cũng đã là bấn lắm rồi. Giờ thêm con nhỏ trời đánh này can dự vô đổ dầu vào lửa nữa thì chắc chết tui luôn quá. Chẳng lẽ ông Trời quả thực muốn tiệt đường sống, tiệt luôn ước mơ, đam mê cháy bỏng của tui với LoL vậy sao Trời?!!..

Nhưng quái quỷ, mới đó thoắt cái mà ngó nghiêng chẳng nhìn thấy nó đâu. Con bé này nó xài Phi Thiên Đằng Vân hay Cân Đẩu Vân vậy trời!! Dù sao tí nữa có về tới nhà, mày cũng sẽ biết tay tao, đồ con nhỏ khùng!

Game4V - Girl - 02 Đừng chờ anh nữa, anh không bỏ Game vì em đâu! (kỳ 1) 2

Nếu không phải là 3 tháng trước, không phải nó được ba mẹ tui rước từ cái xó xỉnh nào về để làm gia sư kèm cặp tui, không chen vô cuộc sống vốn dĩ như chiến sự nóng bỏng giữa tui với ba mẹ thì có lẽ tui đã không có ác cảm với nó như bây giờ. Cơ mà, bĩnh tĩnh lại mà nhìn nhận.. ngoại hình của nó cũng không quá tệ, nếu như câu chuyện giữa tui và nó là một sự tình cờ bình thường, không có ác cảm với nó, có lẽ tui đã.. thích nó.

Trở lại với hiện tại thì.. tui ghét nó tới mức độ còn hơn thằng Khoa “Khùm” chuyên môn “phá Game” trong mấy trận LoL.

Game4V - Girl - 03 Đừng chờ anh nữa, anh không bỏ Game vì em đâu! (kỳ 1) 3

– Mày giỏi quá ha, đã bỏ nghỉ học ban sáng để đi chơi. Giờ tính bùng luôn cả buổi học chiều nữa hả?! – Đạp xe hộc bơ về tới cửa nhà, chưa kịnh định thần thì đã nghe tiếng ba tui trong nhà quát vọng ra. Sợ đòn thì sợ thật nhưng lòng vẫn mừng thầm vì ba đã có tuổi rồi mà mắt sao vẫn tinh anh quá.

Lúc lẹ lẹ kiếm chỗ tống cái xe đạp ở khoảng sân thì thấy thêm chiếc xe đạp điện mới cứng, không cần hỏi cũng biết chắc là Ba mua cho con bé đáng ghét kia. Thảo nào lúc nãy thấy nó thoắt cái ở quán nét lão Trung mà đã phi được về tới nhà rồi! Lòng nghĩ quẩn ròi tự hỏi lý do gì mà ông già tui lại cưng nó ghê vậy ta (?!) Nhưng xét cho cùng thì với 3 tháng làm gia sư kèm cặp tui đầy đủ bộ môn, chắc tiền công xá mà Ba tui trả cho nó chắc cũng bằng chiếc xe đạp điện này. Vậy nên thôi khỏi thắc mắc gì nữa..

– Còn đứng ì ngoài đó nữa hả?! Hay mày tính bùng nốt buổi học chiều tối nay thì nói tao nghe để tao còn liệu!! – Từ trong nhà, Ba tui hắng giọng gọi..

– Dạ không, từ sáng con xin sang nhà thằng Hiếu để học nhóm với nó mà Ba! – Tui giả vờ buông giọng khó chịu và mệt mỏi của một thằng thanh niên chán nhắc tới học mà phải đụng tới chuyện học.

– Thật vậy không Út Linh? (tên của con nhỏ đáng ghét đó) Nãy là con sang nhà chú Phúc (ba thằng Hiếu) để kêu thằng Tuấn (tên của tui) học về đó hả? – Ba biết tui lười học nên khi nghe cái giọng uể oải của tui, cũng hơi tin tin rồi.. nhưng vẫn nhóm qua con bé để hỏi lại nó cho chắc?

– Dạ, con sang nhà chú Phúc để kêu anh Tuấn về học bài mà Bác.. – Con bé khảnh giọng trả lời Ba tui, có thế chớ, ít ra nó cũng biết điều mà nghĩ cho tui. Cơ mà tui vẫn thấy phân vân khi nó làm vậy, nó làm vì nghĩ cho tui hay vì lo tui lát nữa vào học sẽ “củ hành” nó ta?.. Hehe, nói tới đây mà phục cái tài “củ hành” người khác của tui, nhất là với những đứa yếu đuối dễ bắt nạt như nó..

– Ừm, vậy được rồi, con với thằng Tuấn vô nhà ăn uống buổi chiều đi rồi lát học bài, không cũng muộn tối mất. – Ba tui hết lườm tui rồi quay sang con bé nhắc nó..

– Dạ Bác..

– Mà nè.. – Đúng lúc tui đang cố đẩy nó đi vô trong nhà thì Ba gọi giựt lại, tui giật mình thon thót, không rõ Ba muốn nói tới chuyện gì nữa đây..

– Dạ thưa, Ba gọi con? – Tui rờn rợn quay người lại, mắt liếc từ từ ra đằng sau. Trong đầu thầm nghĩ tới hình ảnh Ba tui đang cầm cây roi mây trên tay. Lạy Thánh Tướng Garen! Ba phát hiện ra con bé nói dối ông rồi sao?!

– Không phải mày, tao gọi biểu nhỏ Linh..

– Dạ! Bác gọi con?..

– Ừm, Bác muốn nhắc con không được làm gì bao che hay nói dối cho thằng Tuấn nhà Bác nghe chưa?.. Bác tin con, nhưng Bác mà phát hiện ra con nói dối để che giấu cho thằng Tuấn đi chơi mấy thứ linh tinh, Bác sẽ phạt nặng cả hai đứa đó!.. – Ơn tạ Trời Phật, Ba tui chưa phát hiện ra rằng con nhỏ Linh ban nãy nói dối cho tui. Ông mà phát hiện ra chắc giờ tui đang nằm bệt vì đòn võ của ông mấy. Dẫu sao mấy lời nói vừa rồi cũng làm tui cảm thấy chột dạ..

– Dạ, con nhớ rồi Bác!..

Con nhỏ quay đầu lại, tui nghe thấy tiếng khì khì.. chắc nó cười với Ba tui một cái để ông nhận thấy được sự tin tưởng.

– Còn mày nữa đó!

– Dạ, con.. sao Ba?.. – Đang hí hửng vì vừa vượt qua được cái cảm giác sắp bị lật tẩy, giờ nghe giọng Ba tui, tui lại giật thót mình..

Game4V - Girl - 04 Đừng chờ anh nữa, anh không bỏ Game vì em đâu! (kỳ 1) 4

– Tao mà biết mày trốn đi tụ tập với mấy đứa, ra quán lão Trung chơi điện tử thì mày cứ liệu hồn, tao chuẩn bị sẵn vali đồ để tống mày ra khỏi nhà rồi đó hén! Tập trung mà lo học hành, lo tương lai cho tao với Má mày bớt lo nghĩ đi, bọn bây còn trẻ, tụi tao thì già cả rồi. Xác định không nuôi được tụi tao thì sau này cũng phải biết tự nuôi lấy cuộc sống bản thân mình chớ! Có thằng thanh niên nào rồi mà tới 19 – 20 tuổi thi Đại Học mà rớt tới 2 lần, vẫn ngồi nhà ăn bám bố mẹ như là mày không?!.. – Bố tui mỗi lần nhắc tới chuyện học của tui là lại làm căng lên như vậy, cơ mà nghe nhục nhã vãi thiên địa các thím ạ!

– Dạ, con biết rồi Ba.. giờ con đi học nè – Tui gật nhẹ đầu, giả tỏ thành ý lắng nghe. Chứ giờ mà có mấy hành động dạ vâng cho qua chuyện thì chắc Chiến tranh thế giới thứ 3 nó nổ ra trong cái nhà-vốn-dĩ-không-yên-bình này quá!..

– Bác bớt giận, cho con với anh Tuấn vào trong học bài đã ạ – Con bé chờ đợi lâu chắc cũng thấy sốt ruột, miệng lí nhí lên tiếng..

– Ừm, thôi con với nó vào ăn uống nhanh đi rồi đi học – Ba tui vừa nói, vừa lấy áo khoác và chìa khóa xe đi ra bên ngoài cổng. Chắc lại đi sang nhà bác Toàn đánh cờ. Tui định bụng chắc mẩm đã thoát phen này, vào bếp lấy đồ ăn dọn ra ăn cùng con bé để rồi lát nữa đây thôi, với tư cách là một gia sư dạy Toán giỏi, nó sẽ trèo lên đầu lên cổ tui lúc nào chẳng hay! T_T

 Đón đọc kỳ sau: Đừng chờ anh nữa, anh không bỏ Game vì em đâu – P2

Đọc tiếp