Game4V
>>
PC - Console
>>
Âm nhạc trong game, sự lôi cuốn kỳ diệu (Phần 1)

Âm nhạc trong game, sự lôi cuốn kỳ diệu (Phần 1)

 | 20/10/2014 09:52

Trong tâm trí thế hệ game thủ trưởng thành giai đoạn game 8 bit và 16 bit, những giai điệu du dương từ những tựa game cổ điển như The Legend of Zelda, Contra, và Street Fighter II mãi mãi khắc sâu vào tâm trí họ.

game Âm nhạc trong game, sự lôi cuốn kỳ diệu (Phần 1) 1

Mặc dù bị hạn chế bởi công nghệ nguyên thủy từ những ngày đầu tiên video game được ra đời,những nhạc sĩ tài năng và những kỹ sư của thời đại đó đã không để sự hạn chế của công nghệ âm thanh cản trở tinh thần sáng tạo của họ. Họ chấp nhận phần cứng hạn hẹp và thậm chí tìm cách để khai thác triệt để sự hạn hẹp đó.

Không hài lòng với việc phải nghe đi nghe lại những bản nhạc yêu thích của mình, các nhà làm phim tài liệu ở New Zealand đã tìm đến những nghệ sĩ của Nhật Bản, những người làm âm nhạc cho game hay nhất của thập niên 80 và 90. Phối hợp cùng học viện âm nhạc Red Bull, một sáng kiến đem lại những hội thảo và nhạc hội âm nhạc đến khắp mọi nơi trên toàn thế giới đã được bắt đầu. Cặp đôi Nick Dwyer và Tu Neill đã hội tụ với 2 nhà soạn nhạc tài năng là Nobuo Uematsu và Hitoshi Sakimoto của dòng game Final Fantasy nổi tiếng cũng như viên ngọc ẩn của làng game thế giới là Junko Ozawa của công ty Namco.

[fresh_youtube url=”https://www.youtube.com/watch?v=fwN_o_fi7xE#t=67″]

Khi nói chuyện với Dwyer, tôi được nhắc nhở tại sao âm nhạc của thời kì đó lại đáng nhớ và cũng đặc biệt đến vậy. Đó là niềm đam mê của các nghệ sĩ và sự cống hiến của họ để cho người chơi một trải nghiệm âm thanh không thể nào quên. Với Nick, sự ám ảnh đối với âm nhạc trong game của anh ấy đã có từ những ngày đầu tiên của trò chơi Commodore 64.

“Trong giai đoạn trưởng thành, tôi được sở hữu 1 phiên bản Commodore 64, và điều này đã thay đổi toàn bộ cuộc đời tôi. Đây là những bước đầu tiên của tôi với dòng nhạc electronic. Tôi đã quá đắm chìm vào những giai điệu trong Commodore 64, và khi lên 7 tôi bắt đầu thu âm những bản nhạc đầu tiên của mình trên tầng băng kép của anh tôi. Khi lên 10, anh tôi sang Nhật và mua 1 chiếc Gameboy và gửi về New Zealand. Không chỉ vậy, chúng tôi còn sở hữu 1 chiếc Super Famicom. Anh tôi còn gửi cho tôi 1 bản Dragon Quest và Final Fantasy và tôi đã cực kỳ háo hức”.

game Âm nhạc trong game, sự lôi cuốn kỳ diệu (Phần 1) 2
Đội ngũ làm âm nhạc của Capcom

“Thế nhưng tôi lại chẳng thể chơi nổi, rồi tôi quyết định mua 1 cuốn từ điển tiếng Nhật và học chỉ để chơi những game này. Tôi đã hoàn toàn đắm chìm vào tình yêu với âm nhạc trong game, đặc biệt là Final Fantasy. Những bản soundtrack trong game đã đóng 1 vai trong vô cùng lớn trong việc hình thành âm nhạc trong tôi. Cho dù người chơi có bị cuốn hút vào những bản nhạc trong game như thế nào, cũng hiếm có ai quan tâm tới tác giả. Vào thời kì đó, có những bản nhạc thậm chí còn được ưa chuộng hơn cả những bản nhạc POP.”

Sự đam mê của Nick đã đem anh ấy tới series Diggin’ in the Carts. Để series này được thành công, anh ấy không chỉ phải tìm đến những tác giả tài năng của những bản nhạc đáng nhớ nhất trong game, anh ấy còn phải được cho phép bởi các công ty sản xuất game như Namco, Konami,… Đây là nhiệm vụ vô cùng khó khăn đòi hỏi sự di chuyển và tâm huyết vô cùng lớn vào tác phẩm.

game Âm nhạc trong game, sự lôi cuốn kỳ diệu (Phần 1) 3
Làm âm nhạc cho game đòi hỏi sự tâm huyết với nghề

“Đã có quá nhiều khó khăn và cũng quá nhiều việc tôi có thể làm hết trong giai đoạn trước khi sản xuất 1 series như vậy ở New Zealand. Với phong cách làm việc của người Nhật, bạn phải gặp mặt trực tiếp với họ. Ngay khi về New Zealand vào tháng 4, mọi chuyện ngay lập tức hỗn loạn. Tôi đã phải gặp mặt trực tiếp từng người và cho họ thấy được niềm đam mê của mình. Có lẽ đây chính là yếu tố đã đem lại thành công cho series.”

“Khâu quan trọng nhất trong việc thực hiện dự án này  chính là việc chúng tôi phải làm 1 series về bản quyền của người khác. Và với những tập đoàn lớn nhất của Nhật, họ đã cương quyết bảo về bản quyền của mình. Một số bản quyền. Một số bản quyền lại chính là những bản quyền mang tính biểu tượng nhất của thế kỷ 21. Tôi cứ tiếp tục gặp từng người, cho họ thấy được sự tâm huyết của mình và dần dần mọi chuyện cũng ổn thỏa, họ cảm phục trước niềm đam mê của tôi.” Hơn thế nữa, có nhiều tác giả rất khó để tìm được họ. Tôi đã phải gặp từng người thân, bạn bè của họ.

Chậm chạp nhưng chắc chắn, từng người một tham gia vào dự án của tôi. Tôi nghĩ rằng họ cũng cảm nhận được sự đam mê ấy và cảm thấy khá hạnh phúc khi được là 1 phần của dự án. Nhưng đó là 1 quá trình rất dài, Tôi phải gặp gỡ quá nhiều, trao đổi thông tin cũng như danh thiếp của mình với họ. Và đây cũng chính là bài học lớn nhất tôi rút ra được từ việc hợp tác với người Nhật, đừng bao giờ quên mang theo mình danh thiếp khi tới 1 buổi họp mặt.”

Còn tiếp…

>>>Âm nhạc trong game, sự lôi cuốn kỳ diệu (Phần 2)
>>>Hatred?? Đừng hủy hoại thế giới quan của gamer

Đức Nguyễn