Bạn đang sử dụng giao diện thử nghiệm Game4V 2020

Thư Giãn

Dị Truyện: Tứ Nữ Kỳ Cung – Phần 3


Dị truyện: Tứ Nữ Kỳ Cung

 

– Buông ra!.. Bách Nhã,  Anh bình tĩnh lại đi!..

-…

– Kể cho em nghe chuyện gì xem nào! Tại sao vừa nãy sắc thần anh lại trở nên hoảng loạn tới vậy chứ? – Liên tục xoa xoa vùng cổ tay đau nhói vì nãy giờ bị bàn tay của Bách Nhã nắm lấy và kéo lê đi một đoạn, Tô Linh miệng vừa xuýt xoa vừa hắng giọng giận dữ hỏi

– Chúng ta.. bị phát hiện rồi! – Bách Nhã thở hắt, gương mặt giờ vẫn trong cái vẻ cắt không một giọt máu khi nghĩ lại cảnh tượng ông lão kỳ dị mình vừa gặp ban nãy.

– Anh thật là.. chẳng phải chúng ta đã chạy thoát rồi đó sao, vậy còn lo sợ cái gì chứ! – Tô Linh bĩu môi nguýt dài..

– Anh…

– Sao?.. Thế anh có lấy được 4 bức tượng đó không?! – Chợt nhớ tới mục đích chính, Tô Linh nhìn Bách Nhã vẻ dò xét..

– Có.. Anh có lấy được, chúng đây này… – Cảm giác hơi thất vọng bởi sự vô tâm mà Tô Linh dành cho an nguy của anh, Bách Nhã lặng lẽ lôi từ trong chiếc ba lô ra 4 bức tượng nhỏ được gói bọc cẩn thận qua các lớp giấy báo. Và vẻ mặt của Tô Linh dường như cũng rạng rỡ dần, sau khi nhìn thấy 4 bức tượng lần lượt lộ diện..

– Tô Linh, em.. sao vậy? – Để ý thấy từ khi tay cô bạn gái cầm những bức tượng, đôi mắt cô như bị cuốn vào chúng, sắc mặt trở nên thẫn thờ ra như người mất hồn vậy.. Lúc này Bách Nhã mới ái ngại mở lời gọi Tô Linh.

– Chúng.. đẹp quá… – Tô Linh vẫn vậy, tay mân mê từng bức tượng, miệng không ngừng lẩm bẩm trầm trồ..

– Anh thì không thấy thế, chỉ thấy mỗi cái tướng vẻ kỳ dị của mấy thứ đó thôi, dòm qua mà thấy sởn cả gai ốc..

– Người vô vị như anh thì cảm nhận được thứ gì là hay ho chứ!

– Em.. sao hôm nay…

– Thôi đói rồi, ngày hôm nay kiếm chác vậy chắc cũng là đủ, giờ kiếm một quán nào đó tươm tất ăn uống no bụng rồi chiều tính tiếp! – Nhận thấy câu nói vừa rồi của mình có phần nào đã gây tổn thương cho Bách Nhã, Tô Linh chỉ biết đưa chuyện lảng sang vấn đề khác.

Bách Nhã này giờ cái tâm vừa sợ mà cái bụng cũng vừa kêu ục ục, cũng không còn đủ sức quan tâm tới thái độ của Tô Linh nữa nên mặt mày nhăn nhó, đồng ý ngay với cô nàng. Với số tiền ăn trộm được kèm theo 4 bức tượng cổ trong balo, họ tiếp tục dạo chơi quanh thành phố Huế nhỏ bé. Không bị tố giác hay phát hiện, không một lời cảnh báo và truy nã từ chính quyền địa phương nên cả Bách Nhã và Tô Linh đều chắc mẩm ngày hôm nay sẽ trôi qua yên lành đối với họ – những con người tự cho mình là vô tội. Thế nhưng, tối hôm đó..

-“..Đây.. đây là đâu?”

– “..Tại sao chân tay của mình lại cứ đờ, không sao cử động được thế này!”

– ..Trời tối mịt mờ, không có chút ánh sáng nào cả!.. Tại sao lại như vậy! Đây là đâu?!”

– “Bách Nhã!…”

– “Tại sao.. muốn lên tiếng gọi Bách Nhã mà mình không tài nào mở miệng được?!..”

Một chút ánh sáng lập lờ vút qua khiến Tô Linh nhận ra rõ khung cảnh nơi đây..

“..Chỗ này.. chẳng phải là thiền điện Đại Nội Huế hay sao? Nhưng sao quang cảnh trời lại tối om tối xịt như vậy?.. Sao chỉ thấy ánh trăng hiu hắt chiếu sáng?.. Mấy giờ rồi? Mà sao bỗng dưng mình lại ở đây?!..” – Tô Linh đặt ra nhiều câu hỏi mà như muốn thét lên trong ý nghĩ của cô, chân tay cô vẫn cứ đờ không cử động được, miệng thì cứ như bị ai đó gây tê rồi rút lưỡi đi vậy..

Dần dần nhìn từ phía xa, có một vài người đi tới về hướng của Tô Linh.. Tất cả họ đều bước ra từ một căn nhà, mặc bộ áo dài đen, đầu đội mũ tế, tóc búi nhưng đáng sợ hơn ở chỗ là tất cả bọn họ đều che mặt mình bằng một đoạn khăn trùm đen thẳm. Mỗi con người đó đều đang cầm trên tay một ngọn nến đựng trong bầu sen, từ ánh sáng đó, Tô Linh mới có thể nhìn rõ hơn được quang cảnh mù mịt nãy giờ tại đây.

Chợt Tô Linh cảm thấy phần thân dưới của mình có cảm giác rất nóng rát, cô cúi đầu xuống thì bị sốc bởi cảnh tượng thân thể mình bị trói chặt, có hai người khác ăn mặc bộ đồ như tỳ nữ hoàng cung đang quấn vải trắng tẩm dầu hỏa xung quanh cơ thể cô. Nhìn kỹ phía dưới nữa thì đó là một.. đĩnh dầu với lửa đỏ cháy rực, bên trong là 3 con người đang giãy dụa gào thét một cách đau đớn trong chiếc đĩnh. Tô Linh có thể nghe rõ được từng từ, từng câu mà những người bị hành quyết đó thốt lên, cũng như nhìn thấy rõ cả phần xương thịt, máu cốt của họ đang bị dầu nấu tan ra, hòa lẫn với nhau trong chiếc đĩnh..

Cô nhìn thấy, nghe thấy rất rõ, ngày càng rõ.. bởi vì cô đang bị những con người kia thả càng lúc càng gần xuống đĩnh dầu kinh hoàng kia. Tô Linh đã khóc thét trước cảnh tượng kinh hoàng đó, nhưng ngay khi cảm nhận được gót chân của mình chạm tới miệng chiếc đĩnh thì cô bừng tỉnh giấc…

Thấy người mình mồ hôi đầm đìa, ngó sang bên cạnh thấy Bách Nhã đang lăn quay ôm khối ngủ khò khò, Tô Linh mới hoàn hồn và biết mình vừa trải qua một cơn ác mộng cực kỳ tồi tệ. Đột nhiên miệng cô cảm thấy khát, muốn chạy ra tới chỗ bàn uống nước nhưng vớ điện thoại nhìn đồng hồ mới biết đang là 3 giờ sáng, đêm tối tĩnh mịch vẫn còn khiến Tô Linh có cảm giác bất an và thấy sợ. Nghĩ đi nghĩ lại thì chẳng còn cách nào khác ngoài việc đánh thức Bách Nhã tỉnh dậy để “củ hành” anh chàng khờ này..

– Bách Nhã.. Bách Nhã!.. Tỉnh dậy! Tỉnh dậy nhanh!.. – Nghĩ là làm, Tô Linh chồm sang lay lay người Bách Nhã

– Má à, còn sớm.. chưa tới giờ đi học mà… để con ngủ thêm một lát đi mà Má! – Bách Nhã chẳng biết là tỉnh hay mơ, đáp trả lại Tô Linh bằng một câu nói khá.. hồn nhiên trẻ thơ. Nghĩ tới đây mà Tô Linh dù đang sợ cũng phải bật cười phì, ghé miệng vào tai của Bách Nhã thì thầm bằng một giọng điệu rất ma quái..

– Anh có chịu dậy hay không đây hả?.. Nói cho mà nghe nè, em.. có thai rồi đó!..

*Bốp!!*

– Ui da!…

– Hả?! Trời đất ơi!! Em nói sao?!.. Sao lại… sao lại có thai được!.. Em có làm gì anh, à không! Anh có làm gì em đâu!.. Mình ngủ chung chỉ ôm ấp không quan hệ tình dục thì làm sao mà có con được!!.. – Chẳng hiểu có phải do “phản xạ” tự nhiên của đàn ông hay không mà Bách Nhã khi nghe tới hai từ “mang thai” thì thầm bên tai mà người đột nhiên dựng đứng dậy, miệng  phân bua tay xua xua trình bày.. Cơ mà hình như Bách Nhã không để ý, đầu trán của anh chàng và Tô Linh đang dần đỏ ửng một cục vì đụng phải nhau.

– A!.. Tôi đánh thức bình thường thì không chịu dậy, tới khi tôi trêu chọc có một chút mà mới nghe tới từ “có thai” thì anh đã phản ứng dữ dội như thế rồi! Được!.. đã rõ bản mặt của anh rồi đó nhé, đồ sở khanh!.. – Tô Linh hậm hực gắt gỏng, tay thì ôm xoa cái đầu của mình, miệng xuýt xoa chao ôi!..

– Ơ không.. Tô Linh à, em.. hiểu lầm ý của anh rồi.. Chẳng phải là.. vì anh nghe em nói vậy tưởng thiệt nên thấy.. bất ngờ quá thôi. Anh dù sao cũng chưa sẵn sàng để làm bố mà.. – Trông thấy bản mặt của Bách Nhã ngẩn tò te rồi mếu máo khổ sở khi không hiểu sự vụ gì khi đó, Tô Linh quả thực nhìn mà vừa bực lại vừa tếu..

– Đi lấy cho tôi miếng nước! – Một tay xoa trán, một tay đấm thùm thụp vào lưng Bách Nhã, Tô Linh giọng hờn dỗi..

– Tuân lệnh..

Game4V - Creppy - 02

Bách Nhã lật đật đứng dậy bật đèn, đi tới chiếc bàn trà để rót nước cho cô nàng. Đèn vừa bật lên, hướng ngay vào mắt của Tô Linh là 4 bức tượng kỳ dị mà Bách Nhã lấy trộm hồi sáng. Vẫn là khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy với cái miệng sơn đỏ chót, nghĩ lại cơn ác mộng vừa gặp phải lúc nãy, cô bỗng dưng lại thấy lạnh ở sau gáy mình. Tiếp tục nhìn chăm chú 4 bức tượng này hồi lâu, Tô Linh bỗng giật mình khi để ý tới màu sắc tô vẽ trên người chúng.. giờ như có vẻ mới và rõ ràng hơn, trông chúng cũng sạch sẽ hơn lúc sáng nay, cô vẫn nhớ có khá nhiều lớp bùn đất bám vấy quanh chúng..
Đã mấy trăm năm vùi dập dưới đất rồi nay được đào lên, những món cổ vật này sao bỗng nhiên lại nhìn như đồ mới thế này?…

– Nước đây, em uống đi.. – Ly nước chờ đợi nãy giờ rồi thì cũng chịu tới cùng đôi bàn tay lật đật của Bách Nhã

– Em xin… À anh, sao mấy bức tượng.. em nhìn thấy chúng có vẻ mới và bóng quá vậy?

– À, hồi tối chắc do em mệt đi ngủ sớm nên không biết, anh lúc đó đã lau chùi lại cả 4 bức tượng này đó. Chúng sạch sẽ rồi, nhìn cũng thích mắt em nhỉ..

– Thích cái đầu anh ngốc á..

– Sao vậy em?.. 

– Đồ cổ phải để có bụi vương vết tích chút thì nhìn mới có giá trị, chứ làm như anh thì chúng ta có thể mua cả lô tượng mới về trưng cho vui, chứ cần gì nhọc công với 4 bức tượng đến thế này.. – Tô Linh nghiêm mặt lý sự

– Hì, đúng thực em nói cái này thì anh mới biết.. chứ anh cũng đâu phải là một người chuyên sưu tầm cổ vật đâu nên cũng đâu có biết – Bách Nhã lè lưỡi lắc đầu

– Thôi, ta bỏ qua chuyện này đi..

– Giờ còn chưa tới 4 giờ sáng nữa.. Tô Linh, em đánh thức anh dậy đột ngột thế là vì có chuyện gì hả?..

-…

– Em… gặp ác mộng hả?..

– Em sợ lắm anh à..

Lại nghĩ ngợi vẩn vơ tới cơn ác mộng khi nãy, người Tô Linh bỗng dưng run lên, cô khẽ dụi đầu vào bờ vai Bách Nhã mà chỉ muốn được cảm giác ấm áp, che chở khi đó. Thấy người yêu như vậy, Bách Nhã chắc cũng biết ý nên không dám hỏi nhiều, chỉ biết thở dài mà ôm lấy cô, đoạn lấy tay vơ chăn đắp cho Tô Linh bớt lạnh, đoạn nắm chặt bàn tay của người yêu. Bách Nhã tặng cô một nụ hôn nhẹ lên trán, hi vọng cô sẽ có lại một giấc mơ khác tốt đẹp hơn..

– Này, bàn tay anh bị sao thế? Sao lại phải băng đầu ngón út như vậy? – Nắm lấy bàn tay của Bách Nhã, Tô Linh bất giác hỏi anh..

– À, không có gì.. lúc tối khi lau rửa mấy bức tượng, anh sơ ý để bị đứt đầu ngón tay thôi mà. Dùng Ego băng lại rồi còn gì..

– Anh thật là hậu đậu, làm gì thì sau cũng nên biết chú ý hơn chứ – Tô Linh thở dài..

– Ừ, anh biết rồi, sau sẽ gắng cẩn thận hơn mà.. em cũng mệt rồi đó, nên đi ngủ sớm đi.. ngoan.. – Bách Nhã xoa đầu rồi thơm lên mái tóc Tô Linh, anh lựa lời an ủi..

Khi thấy Tô Linh chìm vào giấc ngủ say rồi, lúc này mới tới lượt Bách Nhã lặng lẽ thở dài.. Bởi có một chi tiết liên quan tới chuyện 4 bức tượng, anh không kể cho cô nghe vì không muốn cô hoảng sợ. Trong lúc lau chùi và bị đứt tay, một vài giọt máu từ vết thương ấy đã nhỏ vào một trong số 4 bức tượng. Bách Nhã khi đó đã nhìn thấy chúng mở mắt, mỉm cười với anh.

(Còn tiếp..)
Dị truyện: Tứ Nữ Kỳ Cung

Bài liên quan
Phim-Truyện

5 anime và truyện rùng rợn, rủ lũ bạn xem chung trong tháng Cô Hồn

Game Online

Chơi Net về đêm cẩn thận có ngày gặp ma

Thư Giãn

[Dị Truyện] Tứ Nữ Kỳ Cung - Phần 2

Thư Giãn

[Dị Truyện] Tứ Nữ Kỳ Cung - Phần 1

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.