close

Toàn cảnh ChinaJoy 2020 diễn ra từ ngày 31/07

Thư Giãn

[Dị Truyện] Tứ Nữ Kỳ Cung – Phần 2

Dị truyện: Tứ Nữ Kỳ Cung

– Trời đất ơi! Tô Linh, đây không phải là tiệm bán đồ lưu niệm, đây là nơi trưng bày các cổ vật của triều đình nhà Nguyễn mà! – Bách Nhã nói mà dường như thét lên khi được Tô Linh dẫn tới căn tiệm nọ và muốn anh lấy trộm một vài thứ ở đó mang về.

– Nơi trưng bày cổ vật sao? Vậy thì quá hay! Chúng chắc chắn có giá trị rất lớn, còn lớn hơn cả những món đồ giả kim, anh mót được ở các khu tiệm hồi nãy mang về tặng tôi đó! – Bực bội, Tô Linh bĩu môi giở giọng chọc ngoáy

– Nhưng.. nhưng..

– Có cái gì mà phải ấp úng?

– Đây là căn nhà người ta lấy làm nơi tập kết những món cổ vật, chúng được lấy từ vụ khai quật hầm mộ triều đình nhà Nguyễn vừa mới đây. Hồi sáng chúng ta có đi ngang qua khu khai quật mà người ta đào xới đó, em còn nhớ không? – Bách Nhã thở dài, cố gắng giải thích với cô nàng bướng bỉnh.

– Vậy.. ý của anh là… những món đồ trong căn nhà này.. tất cả đều là di vật của người đã khuất sao? – Khuôn mặt Tô Linh đột trở nên thất sắc sau khi nghe những lời giải thích của Bách Nhã, đang quay lưng vào phía sau căn nhà nơi chứa đầy rẫy những món cổ vật kì dị. Quả thực cô cũng không còn nhiều can đảm để quay lưng vào nhìn nó nữa.

– Đúng vậy đó! Em à..  Anh có thể lấy trộm nhiều thứ cho em, có thể cả.. mặt trăng. Nhưng mấy thứ đồ không mấy tốt lành này.. Anh nghĩ mình không nên đâu em à! – Giọng Bách Nhã năn nỉ

Tô Linh lặng im không nói gì, cô từ từ quay người lại, nhìn vào sâu bên trong căn nhà nơi đặt 4 bức tượng kinh dị. Chúng quả thực đã tạo cho cô một cảm giác đáng sợ, nhưng không hiểu sao cô cũng thấy một sức hút vô cùng kỳ lạ toát ra ở chúng. Nhất là đối với Tô Linh – cô thuộc  tuýp người tò mò, ngang bướng với sở thích muốn sở hữu bằng được thứ không phải là của mình, tất nhiên là thứ mang tới cho cô những cảm giác lạ cô sẽ không bao giờ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để đạt được chúng trong tầm tay..

– Bách Nhã, anh vào lấy 4 bức tượng đó đi.. – Tô Linh im lặng hồi lâu ngắm nhìn, cũng chịu đưa ra quyết định. Giọng nàng lạnh tanh..

– Trời!.. Anh đã nói tới như vậy rồi mà em vẫn không chịu hiểu sao Tô Linh? Đừng ngang bướng nữa, quả thực những món đồ đó không đem lại cho mình điều tốt đẹp gì đâu! – Bách Nhã hoảng hốt phân trần.

– Giờ anh có chịu đi lấy chúng về cho tôi hay không?

– Anh..

– Nếu anh không lấy được 4 bức tượng đó về, coi như chúng ta sẽ chia tay từ đây..

Dị truyện: Tứ Nữ Kỳ Cung

“Chia tay”.. Tô Linh biết rõ Bách Nhã rất sợ mỗi khi cô nhắc tới hay từ này. Bởi vì cô biết bản chất anh chàng Bách Nhã là một kẻ khù khợ cục mịch và rất dễ dụ, cũng chính vì thế nên khi cho Bách Nhã cảm giác được yêu thương, được là mối tình đầu của anh. Tô Linh tin rằng Bách Nhã rất trân trọng tình cảm của cô dành cho anh, sống phụ thuộc vào điều đó tới nỗi coi cô quan trọng hơn bất kỳ thứ gì trong cuộc đời mình.

Tô Linh hiểu rõ và cũng biết rất rõ.. thứ cảm giác của một con người bấy lâu đơn độc trong tình trường bất ngờ được nếm mùi yêu thương. Nhớ lại hồi khi phải chia tay với mối tình đầu, Tô Linh đã đau đớn trong tim mình rất nhiều.. Trong một khoảng thời gian dài cô đã cầu xin người đó, van lạy trời Phật đủ đường chỉ để muốn người ấy chịu quay lại với mình. Thế nhưng thời gian dài cũng dần trôi qua, nối tiếp sự đau khổ từ những mối tình trong cô cũng nhạt nhòa dần dần.. Bởi thế nên Bách Nhã rất sợ chia tay mối tình đầu, cũng như rất sợ chia cách với cô. Tô Linh luôn tin là vậy, và với điểm yếu này từ anh chàng, cô tự tin rằng Bách Nhã có thể vì mình mà làm bất cứ chuyện gì..

– Ừ được.. Chờ ở đây, anh sẽ vào đó lấy cho em thứ em muốn.. – Bách Nhã thở dài, Tô Linh biết chắc là mình đã dùng điểm yếu sai khiến được anh chàng như mọi khi. Nhìn bước chân Bách Nhã miễn cưỡng đi từ từ vào sâu trong căn nhà, hình bóng ẩn dần vào mảng tối.

Tô Linh suy nghĩ mà bỗng cảm thấy rờ rợn cho cả chính bản thân mình và anh chàng người yêu, nghĩ dại lỡ trong căn nhà đó có thứ gì không tốt, Bách Nhã một đi mà không trở về thì sao? Nghĩ tới đây cô cũng muốn cất tiếng gọi nhắc Bách Nhã cẩn thận, nhưng vì sợ sẽ gây sự chú ý với mọi người khác quanh đó nên thôi.

Cố gắng thay đổi tâm trạng với những lo lắng vẩn vơ, Tô Linh bắt đầu nghĩ tới 4 bức tượng làm cô vừa cảm thấy kinh sợ, cũng vừa cảm thấy tò mò kỳ lạ kia. Với dáng vẻ với khuôn mặt đáng sợ như vậy, liệu có khi nào 4 bức tượng đó có liên quan gì tới ma vong quỷ ám không? Vì trong những bộ phim truyện ma hay đề cập tới mấy vụ vong hồn người không được siêu thoát, đầu thai đều chọn ám vào một đồ vật nào đó nhằm quấy phá con người, kiếp sống dương gian.

“..Lại suy nghĩ nhiều rồi tự mình hù dọa mình nữa! Có vậy thật thì đã làm sao? Bát Diện Tứ Vương là thánh thần mà dung mạo cũng dữ tợ như ma quỷ, nhìn đâu có thánh thiện gì đâu!..” – Tự trấn an bản thân mình, Tô Linh lẩm nhẩm bên miệng..

Game4V - Game Online - 01Dị Truyện: Tứ Nữ Kỳ Cung

Với ánh sáng lờ mờ hắt xuống từ mái ngói căn nhà, không khó để Bạch Nhã tìm thấy 4 bức tượng theo lời mô tả của Tô Linh. Và có lẽ cũng bởi trực quan bản thân mạnh hơn Tô Linh, anh nhanh chóng cảm nhận được cái vẻ đáng sợ mà 4 bức tượng này tạo nên cho mình. Đó là 4 bức tượng về 4 người phụ nữ, có vẻ như họ là một nhóm nữ ca tấu với xuất thân từ triều Nguyễn sơ khai.

Một người chơi đàn Gáo, một người chơi Sáo, một người nữa chơi đàn Cò và người cuối cùng với vai vế thợ Trống. 4 Bức tượng đặt liền kề nhau, nhưng chỉ duy nhất có 1 bức là trông khác hẳn 3 bức còn lại về gương mặt cũng như trang trí họa tiết quần áo. Còn 3 bức kia, vẻ mặt được đúc kết trên chúng quả thực nhìn rất đáng sợ. Miệng màu đỏ chót, đôi mắt nhìn dường như không phải là người nữa. Chưa kể rằng một trong số 3 bức tượng này có đôi mắt trắng dã, không có lòng đen.. Nghĩ mà khó hiểu, chẳng biết tại sao Tô Linh lại thích thú với 4 món đồ này tới như vậy?…

Game4V - Game Online - 02Dị Truyện: Tứ Nữ Kỳ Cung

Không muốn mất thời gian để chần chừ thêm chút nào, Bách Nhã mở ba lô, lấy bọc nilon giấy báo cuộn 4 bức tượng lại rồi lẹ tay đưa tất cả vào trong hành trang. Khi kiểm tra xong, chắc chắn đã lấy được thứ cần phải lấy, Bách Nhã đưa tay khoác chiếc ba lô để chạy ra phía bên ngoài.. thế nhưng bất thình lình, bắp bàn chân anh có cảm giác như một bàn tay đang bám vào và níu lại.

Giật mình sợ hãi nhưng vẫn cố từ từ quay lưng lại nhìn xem ai hay thứ gì đang bám vào chân mình. Nhìn xuống dưới chân dưới ánh sáng hiu hắt, Bách Nhã thấy một ông cụ trạc tuổi 70-80 bị liệt một phần thân dưới, hay nói đúng hơn là một ông lão.. không có chân. Bàn tay níu kéo chân của Bách Nhã, miệng lắp bắp câu nói một cách mệt mỏi:

 “.. Không được.. mang chúng đi!.. Chúng không phải của cậu!.. Không được!.. chúng sẽ…”

Lúc này thì tâm trạng của Bách Nhã trở nên hoảng loạn thực sự, nhịp tim anh đập liên hồi bởi cảnh tượng hãi hùng mình chứng kiến. Anh vùng đôi chân mình ra khỏi bàn tay bám níu yếu ớt của ông lão quái gở, cố chạy hướng về phía cửa nơi có Tô Linh đứng chờ. Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, anh vẫn có thể nghe được tiếng rên rít, hơi thở và lời nói mệt nhọc của ông lão văng vảng bên tai mình:

“Không được!.. Chúng không phải là của cậu!.. Không được để chúng.. đến được hồ Tùng Quân!..”

– Cái gì, cái gì mà nhìn anh cứ như vừa gặp phải ma quỷ vậy?! – Nhìn thấy Bách Nhã lao ra khỏi căn nhà với gương mặt cắt không còn giọt máu, Tô Linh ngơ ngác hỏi.

– Đừng hỏi nhiều nữa! Đi!..

(Còn tiếp..)

Bài liên quan
Phim-Truyện

5 anime và truyện rùng rợn, rủ lũ bạn xem chung trong tháng Cô Hồn

Game Online

Chơi Net về đêm cẩn thận có ngày gặp ma

Thư Giãn

Dị Truyện: Tứ Nữ Kỳ Cung – Phần 3

Thư Giãn

[Dị Truyện] Tứ Nữ Kỳ Cung - Phần 1