Bạn đang sử dụng giao diện thử nghiệm Game4V 2020

Thư Giãn

[Dị Truyện] Tứ Nữ Kỳ Cung – Phần 1

Horror - Game4V - 01

“..Bức tượng…”

“..Những bức tượng này…”

“..Tại sao… Cái nào cái nấy đều mang trên mình hình hài và khuôn mặt kỳ dị tới đáng sợ như vậy?…”

“.. Bỗng dưng thấy có cảm giác không được tốt… Hay ta đang tự hù dọa mình? Vậy thôi ghé qua gian hàng khác, coi chắc còn nhiều thứ hay ho hơn đây nhiều!..”

“Bách Nhã!.. cái tên này!.. Bỏ mình lạc bơ vơ ở đây, hắn lại chạy biến đi đâu mất tiêu rồi?!.. Đồ đáng ghét!..”

” Khoan đã, những bức tượng này… quả thực gương mặt của chúng đều có nét giống nhau, từ đôi mắt tới điệu cười thể hiển đều rất đáng sợ!.. Sao.. tự dưng lại có cảm giác như chúng đều đang nhìn chằm chằm vào mình thế này nhỉ!..”

“Không nghĩ lung tung nữa!.. Ngốc quá! Không được nghĩ lung tung nữa! Tô Linh!..”

“Bách Nhã à Bách Nhã!.. Anh lại biến đi đâu mất rồi đồ ngốc?! Về đây mau đi, em đang.. sợ…”

“..Tại sao mắt mình.. cứ không thể không dời sự chú ý đối với mấy bức tượng này cơ chứ? Sao cứ như.. có điều gì đó cứ hút mình lại gần nó vậy!..”

“..Trang phục được tô vẽ trên mỗi bức tượng, khi nhìn sơ qua thì thấy chúng khác nhau, nhưng nếu xét về diện mạo gương mặt của chúng thì lại giống, quả thực rất giống.. cứ ngỡ như rằng… cả 4 bức tượng này có quan hệ chị em huyết thống với nhau vậy.. có lẽ nào?..”

Creepy - Game4V - 004 Bức tượng đáng sợ: Tứ Nữ Kỳ Cung

– Tô Linh! Em làm gì vậy!.. coi gì thì coi chứ đừng rờ mò chạm vô đồ của người ta. Người bán hàng họ mắng đó! – Tiếng gọi với sau lưng của Bách Nhã khiến Tô Linh giật thót mình, ngay lập tức được định thần lại, cô nhận ra hai bàn tay mình bất giác.. đang rờ lên mặt của một trong số bốn bức tượng mang vóc vẻ kinh dị kia! Và cũng chính bởi cái sự bất ngờ ấy mà khi Tô Linh quay người lại, cô đã lỡ tay làm rớt mất một bức tượng xuống đất. Cũng thật là may mắn khi Bách Nhã hốt hoảng lao tới giơ tay hứng đỡ kịp.

– Trời! Đó!.. em thấy chưa, chỉ xém chút nữa thì hư bể đồ của người ta rồi đó! Phải là loại hàng cổ vật có giá thì tiền đâu hai đứa mình đền cho người ta?! – Bực bội vì vẻ hậu đậu của cô bạn gái mình, Bách Nhã gõ đầu Tô Linh, giọng nhẹ nhàng than trách.

– Hừ! Vậy ai bảo anh đột nhiên từ ở đâu chui ra, làm em giật mình nên mới bị như vậy chứ! Mà có lỡ thế thật thì có làm sao?! Người làm hư rớt đồ này là em chứ đâu phải anh, anh có thể bỏ mặc em ở đây gán trả nợ cho họ rồi đi về nhà cũng được cơ mà!.. – Vừa mừng vừa tủi khi anh bạn trai nãy giờ mình chờ đợi cuối cùng cũng chịu trởi lại, Tô Linh thấy sợ hãi mà chỉ muốn ôm chầm lấy anh. Nhưng lắng nghe những lời khó chịu từ Bách Nhã như vậy, sĩ diện và bản tính ngang bướng của cô lại nổi lên. Cô đáp lại bằng giọng chống chế, giờ trong đầu của cô chỉ có thể nghĩ tới 6 thứ từ: “..Bách Nhã! Thứ đồ đáng ghét!…”

– Thôi, mình đừng tranh luận ở đây nữa em à, dù sao cũng đang trong cửa hàng của người ta.. – Cảm thấy bản thân mình cũng có lỗi nhiều hơn khi bắt người yêu phải chờ đợi nãy giờ, Bách Nhã liền hạ giọng xuôi xuôi..

– Hứ!.. Khai mau! Nãy giờ anh đã đi đâu mà để tôi một mình ở đây? – Anh.. có đi đâu đâu, vào Đại Nội Huế này thấy nhiều gian hàng bán đồ mỹ nghệ cung đình đẹp quá nên mới đi chậm ngắm chút đỉnh. Ai dè quanh đi quẩn lại đã không thấy em đâu, hốt hoảng chạy đi tìm nãy giờ nè!Bách Nhã mở lời thanh minh, gương mặt ỉu xìu..

– Đồ mỹ nghệ gì chứ? Chẳng lẽ không phải là do mải ngắm mấy người cô gái đi quanh trong này hả? – Tô Linh bĩu môi

– Không có! Quả thực là không có mà!.. – Bách Nhã vội vàng đáp, gương mặt chàng nãy giờ đã thấy tội nghiệp, giờ thì càng trở nên thảm hơn

– Không thèm tranh cãi với anh, đồ đáng ghét!.. – Tô Linh miệng nói cằn nhằn, quay lưng bước đi..

– Ơ hay! Cái con người này!.. – Thấy người yêu giận, Bách Nhã vội vàng chạy theo.. Nhưng mà như vậy cũng còn đỡ lo, con gái mà, mau giận mà cũng không thể hờn dỗi quá lâu. Và chắc chắn cũng như mọi lần, chỉ cần Bách Nhã làm cái đuôi chạy theo nghĩ cách chọc cho Tô Linh cười, nàng sẽ nguôi giận và mọi chuyện lại bình thường trở lại ngay thôi!

Horror - Game4V - 03

 Nói về cuộc tình giữa Bách Nhã và Tô Linh, kể ra quả thực cũng rất tình cờ. Đó là một ngày đẹp trời trong một quán Cafe Game, ấn tượng về Tô Linh đối với Bạch Nhã khi đó là một khi cô gái áo hồng – quần jean trắng ấy chạy lăng xăng quanh quán xá, bắt chuyện với mọi người chỉ vì muốn.. xin sạc nhờ chiếc điện thoại để chơi Flappy Bird. Và dĩ nhiên, anh đã quen biết được Tô Linh theo cách này..

– Sao? Bỏ tơi tôi rồi đi lang thang trong cả khu Cung đình rộng lớn như vậy, anh có mang được gì về để tặng tôi không? – Cảm giác bực bội vẫn còn, nay lại thấy có một cái đuôi lẽo đẽo bám mình nãy giờ. Tô Linh bất chợt quay lưng lại, đáp giọng chua ngoa.

– Có!.. Có chứ! Lúc nãy anh mót được vài món đồ trong gian hàng đó, nhìn có vẻ đặc biệt nên anh đoán là đồ cổ.. Vậy là đôi ta sắp giàu tới nơi rồi! – Bách Nhã kéo tay Tô Linh vào một góc nơi Đại Nội, thì thầm to nhỏ giọng hí hửng..

Nhớ tới những ngày đầu còn quen biết nhau, Bách Nhã chỉ  thấy ở Tô Linh là một cô gái dung sắc ưa nhìn, tính tình dịu dàng dễ thương. Nhưng chẳng hiểu sao sau một thời gian họ quyết định đi tới tình yêu, hình ảnh về Tô Linh mà Bách Nhã ngày càng khác. Anh chàng thấy cô cũng là tuýp người khôn ngoan và khó tính chứ không hề dễ bị người khác bắt nạt như anh thường nghĩ. Việc yêu nhau mà cô nàng ghen tuông vô cớ, đôi lúc cũng khiến anh chàng than buồn và bực mình hết sức!. Nói về trước đây khi đi với Tô Linh, Bách Nhã cảm thấy mình mạnh mẽ, có cảm giác bản lĩnh che chở ra sao thì bây giờ anh lại thấy mình nhỏ bé, bị cô nàng bắt bẻ bấy nhiêu. Nhiều lúc Bạch Nhã ngẫm mà cứ nghĩ như mình bị Tô Linh.. lừa tình vậy! Thở dài, mà cho dù vậy thì giờ phản kháng hay quay đầu lại cũng đã muộn.. bởi anh đã biết mình yêu cô nàng sâu nặng quá rồi.

Ngoại trừ về phần tính cách, có thể nói Bách Nhã và Tô Linh đúng là một đôi trời sinh vì.. cả hai cô cậu này đều có cái sở thích và sở trường giống nhau tới kỳ lạ, đó là: Ăn trộm! Nghĩ cũng lại cũng thấy hài, nếu không phải như Bánh Nhã cũng là một tên đạo chích có tiếng thì trong buổi gặp gỡ đầu tiên tại quán Cafe Game hôm ấy, qua tay Tô Linh thì chiếc Iphone 5s của anh chắc chắn cũng sẽ không cánh mà bay.

– Anh chịu nắng xứ Huế nhiều quá rồi nên giờ đầu óc không bình thường hay sao? Mấy thứ này không cần chạm, nhìn qua đây cũng biết chỉ là đồ giả kim. Ngay từ đầu chúng ta đã thỏa thuận rằng không mót đồ trong mấy tiệm bán hàng lưu niệm, chỉ nhắm vào ví tiền của khách du lịch thôi cơ mà? – Tô Linh lắc đầu ngán ngẩm

– Cái đó anh đâu có dễ quên, đây nè! Chẳng phải kinh phí của hai chúng ta trong chuyến du lịch này đều nằm ở cả đây hay sao? – Thoạt nói, Bách Nhã lấy từ trong ba lô của mình ra vài chiếc ví da. Như phản xạ thường lệ, Tô Linh ngay lập tức chộp lấy, lột sạch tiền trong ví và vứt lại nó cùng mấy thứ giấy tờ vào sọt rác.

Ban đầu, Bách Nhã nói rằng cả hai nên lựa một chỗ nào đó vứt ví để khổ chủ khi biết mất ví thì còn có thể thấy mà tìm lại được. Hoặc nên chực vào lúc vắng vẻ, đem bỏ những chiếc ví này vào hòm thư bưu điện hay.. đồn Công an (?!). Nếu được vậy thì tỷ lệ giấy tờ bị mất được hoàn trả cho khổ chủ sẽ cao hơn. Giải thích thì Bách Nhã nói anh làm việc này cũng chỉ bởi theo đạo lương tâm của một.. thằng trộm, nhưng nói thẳng ra là sau một lần Bách Nhã bị một “đồng nghiệp” khác hành sự khi đi trên xe Bus, anh chàng cũng vì chiếc ví và mất sạch toàn bộ giấy tờ tùy thân. Từng bỏ thời gian kha khá để đi đi lại lại tới Cơ quan chính quyền, xin làm lại mấy thứ giấy tờ nên anh chàng Bách Nhã hiểu được cái nỗi khổ của một “con dân” bị hành là như thế nào.

Nhưng với Tô Linh, cô lại bác bỏ hoàn toàn ý này của Bách Nhã, bởi lẽ vì cô luôn quan niệm rằng: khi đã làm ăn trộm rồi nhất quyết phải hành xử giống như kẻ sát nhân, thủ tiêu nhân chứng và tẩu tán chứng cứ là việc rất quan trọng. Nếu cứ như Bách Nhã, lương tâm có day dứt quá mà không khéo léo vứt những chiếc ví bóp này đi, không sớm thì một cũng sẽ có một ngày cả hai người bị phát hiện và vào phải vào đồn Công An. Hơn nữa, Bạch Nhã thấy Tô Linh có vẻ thích thú với việc chứng kiến người khác lâm vào tình trạng khổ sở, nhiều hơn so với thứ cảm giác thanh thản khi mình giúp đỡ họ. Đôi khi đơn giản chỉ là sự giúp đỡ gián tiếp, đúng là bụng dạ đàn bà..

Horror - Game4V - 04

– Cả thảy chỗ này thu được gần 500$.. Ngày hôm nay cũng không tệ cho lắm nhỉ! – Miệng chấm chấm nước miếng, Tô Linh dùng bàn tay đạo chích của mình thoăn thoắt đếm số tiền Bách Nhã vừa mót trộm được.

– Tốt quá!.. Có tiền rồi mình đi ăn uống thứ gì đi!.. Nãy giờ theo em, cái bụng anh quả thực cũng đang reo sôi quá trời! – Thấy vẻ hài lòng của Tô Linh, Bách Nhã chủ động bắt chuyện làm hòa..

– Hứ! Cho đáng kiếp đời, ai bảo nãy giờ đi lâu bỏ rơi tôi..

– Thôi, cho anh xin lỗi mà.. Giận dỗi hoài, giờ mình đi đâu đây?..

-…

– Em đang tìm kiếm cái gì hả?

– Ừ..

– Cái gì?..

– Cửa hàng ban nãy khi em đứng chờ anh..

– À, nơi đó thì anh nhớ đường. Cơ mà để làm gì vậy Tô Linh?

– Ở đó.. có một thứ rất kỳ lạ mà em muốn anh lấy trộm về..

(Còn tiếp…)
Truyện ngôn tình kể cho người đã khuất: Dị Truyện – Tứ Nữ Kỳ Cung

Bài liên quan
Phim-Truyện

5 anime và truyện rùng rợn, rủ lũ bạn xem chung trong tháng Cô Hồn

Game Online

Chơi Net về đêm cẩn thận có ngày gặp ma

Thư Giãn

Dị Truyện: Tứ Nữ Kỳ Cung – Phần 3

Thư Giãn

[Dị Truyện] Tứ Nữ Kỳ Cung - Phần 2

2 Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.